Chương 1353: Đây Là Một Vinh Dự Có Thể Khoe Khoang

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1353: Đây Là Một Vinh Dự Có Thể Khoe Khoang

Lúc này, toàn bộ Vân Yên Thiên Tông đều chìm trong sự vui mừng.

“Chúc mừng Tông chủ, chúc mừng Tông chủ.”

Tiếng chúc mừng của các đệ tử và trưởng lão Vân Yên Thiên Tông vang xa.

Người ở bên Thông Thiên Thê nghe thấy tiếng hoan hô, đều đưa mắt nhìn sang.

“Chúc mừng Phong tông chủ!”

Người của các thế lực khác bên cạnh Phong Vân Lam cũng Nhao nhao hướng nàng chúc mừng .

Danh ngạch cuối cùng của phần thưởng võ kỹ bắt đầu chuyển động.

Lúc này, người và ma thú trong danh sách đều thành tâm cầu nguyện.

Hy vọng bản thân có thể trở thành kẻ may mắn được chọn ra.

Số thứ tự cuối cùng của phần thưởng vũ kỹ được đưa ra, người trước cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi đều im phăng phắc.

Tất cả mọi người nhìn lẫn nhau, tìm kiếm kẻ may mắn này.

Nhưng thủy chung không có ai lên tiếng, lúc này mọi người mới nhận ra, kẻ may mắn này có khả năng là người bên chi nhánh Hạo Nguyệt đại lục.

Trước cửa hàng chi nhánh, một tiếng reo hò mừng rỡ vang lên.

“Của ta, số này là của ta!”

Lâm Động nhìn số hiệu hội viên trên tay, giống hệt với số thứ tư được xướng ra.

Lâm Động biết, mình trúng thưởng rồi.

“Ha ha… Lâm Động là ngươi, ta biết đây là số của ngươi, ha ha, không hổ là huynh đệ của ta, vận khí quả nhiên nghịch thiên.”

Lâm Động vừa dứt lời, Tô Nhất Minh liền nắm lấy vai hắn, lắc mạnh.

Tiếng hoan hô chúc mừng vang lên bên cạnh Lâm Động.

“Chúng ta xin chúc mừng bốn vị hội viên may mắn này, nhận được võ kỹ Ngự Kiếm Thuật.

Sau khi cửa hàng mở cửa, hãy đến quầy đổi thưởng để nhận.”

Giọng nói của Dương Phong vang lên bên tai mọi người.

Vẻ thất vọng trong mắt mọi người lập tức biến mất.

Bọn họ biết, mình còn cơ hội có được vật phẩm tốt hơn.

“Tiếp theo, chúng ta sẽ chọn ra bốn vị nhận được công pháp.”

Giọng nói của Dương Phong lại vang lên.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.

Công pháp, là công pháp nghịch thiên nào đây?

“Công pháp này, tên là Trường… Sinh… Quyết!” Dương Phong gằn từng chữ.

“Trường Sinh Quyết!!”

“Trường Sinh Quyết… Chẳng lẽ đây là…?”

Mọi người nghe ba chữ này, chậm rãi nghiền ngẫm.

Đột nhiên, trong mắt mọi người bùng lên ánh sáng nóng bỏng.

Tất cả mọi người đều nghĩ đến một điều.

Dương Phong nhìn ánh mắt nóng bỏng của mọi người, chậm rãi nói: “Bản chưởng quỹ nhìn ra suy nghĩ của các ngươi sau khi nghe thấy ba chữ Trường Sinh Quyết.

Không sai, Trường Sinh Quyết này chính là công pháp tu tiên.”

“Oà!!”

Dương Phong vừa dứt lời, những người đang xem phía trước cửa hàng ồ lên kinh ngạc.

Cả bầu trời phía trên cửa hàng như muốn nổ tung.

Tiếng kinh hô vang lên, xé toạc mây xanh.

Bọn họ không ngờ công pháp này lại là công pháp tu tiên.

Tuy rằng hiện tại có công pháp này cũng không thể tu tiên.

Nhưng có công pháp này đồng nghĩa với việc đi trước người khác một bước.

Nhỡ đâu sau này trong thế lực của mình có người trúng linh căn, thành công tu tiên.

Vậy là có thể bỏ xa các thế lực khác một khoảng lớn.

Bên chi nhánh cũng ồ lên.

Tuy rằng bọn họ không hiểu rõ tu tiên là gì, nhưng nghe Trần Thị Phi nói, ngay cả Thần linh cũng không bằng tu tiên giả.

Nếu trở thành tiên nhân thì có thể trường sinh bất lão.

Hiện tại, phương pháp tu tiên này xuất hiện rồi.

Nghe tên đã thấy lợi hại.

Trường Sinh Quyết!

Tên công pháp tu tiên này, nghe quả nhiên khác biệt.

Trường Sinh, Trường Sinh, chẳng phải là tu luyện rồi sẽ trường sinh sao!

“Bây giờ chúng ta sẽ rút ra bốn vị may mắn nhận được Trường Sinh Quyết.”

Giọng nói của Dương Phong vang lên bên tai mọi người, cả người và ma thú trước cửa hàng chính và chi nhánh đều im lặng.

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào dãy số đang chuyển động.

“Nhất định phải trúng, nhất định phải trúng.”

“Nhất định là ta, nhất định là ta, cho ta trúng đi!”

Tất cả mọi người đều gào thét trong lòng, khi số hiệu hội viên đầu tiên hiện ra, những tiếng gào thét này lập tức biến thành tiếng than khóc.

“A, là của ta, đây là số thẻ hội viên của ta, cha, đây là số thẻ hội viên của ta!”

Trong một góc, Tôn Tiểu Tiểu chỉ vào thẻ hội viên trên tay, hét lớn với Tôn Nhị Huân.

Tôn Nhị Huân sững người một lúc, sau đó tỉnh táo lại, miệng cười toe toét đến mang tai.

“Ta kháo, Tôn môn chủ, ngươi sắp phát đạt rồi!”

“Tôn môn chủ, chúc mừng ngươi!”

Những người quen biết xung quanh đều chúc mừng Tôn Nhị Huân.

“Ha ha… Không hổ là con gái của ta, ha ha…” Tôn Nhị Huân cười như điên.

Hắn lấy ra một thanh phi kiếm, đặt chân lên, chậm rãi bay lên trên đỉnh đầu mọi người.

Một tay chắp sau lưng, một tay vẫy chào những người đang chúc mừng hắn.

“Không dám, không dám, tối nay ta sẽ mở tiệc chiêu đãi tại Đại Đao Môn, các vị nhất định phải đến đấy!”

Lần này Tôn Nhị Huân đã đánh cược đúng, Đại Đao Môn đã bán hết tất cả những thứ có giá trị.

Lại đi vay một khoản tiền lớn từ các thế lực khác, ngay cả Phong Hỏa Luân của hắn cũng đem đi cầm cố.

Để đánh cược rằng số hiệu hội viên của con gái hắn sẽ được rút trúng.

Tại sao Tôn Nhị Huân lại có dũng khí lớn như vậy để đánh cược này?

Chỉ có một lý do, Tôn Tiểu Tiểu nói nàng nằm mơ thấy mình trúng thưởng, nhận được thứ tốt.

Chỉ dựa vào một giấc mơ vớ vẩn như vậy, Tôn Nhị Huân lại tin tưởng.

Vào ngày cuối cùng của sự kiện, hắn đã gom góp đủ một tỷ kim tệ, vung tiền mua sắm, cuối cùng cũng đạt đủ yêu cầu.