Chương 1476: Lửa Niết Bà
Vì có thể tối đa hóa lợi ích của mình, Dương Phong quyết định để cho đám người Hổ Hoan Hoan tiết lộ ra một ít tin tức.
Sau khi buôn bán kết thúc, tất cả mọi người đi tới trước quầy, lúc này Dương Phong ngồi ở trong quầy.
Nhất Hào đi chi nhánh thay thế Trần Lâm, hiện tại nhân viên chính thức của cửa hàng cùng ba nhân viên dự bị, ba ma sủng của Dương Phong đều ở đây.
“Hôm nay ta có một chuyện muốn nói.”
Dương Phong vỗ vỗ quầy hàng, quét mắt nhìn mọi người một vòng rồi nói.
Tất cả mọi người và ma thú đều vểnh tai lên cẩn thận lắng nghe.
“Còn 10 ngày nữa là đến hội đấu giá, hội đấu giá lần này vẫn giống như lần trước, tổng doanh thu của hội đấu giá phải vượt qua 2000 ức kim tệ.”
Dương Phong đầu tiên là tuyên bố tổng số tiền đấu giá lần này.
“Đây là mệnh lệnh của ta, nhất định phải hoàn thành, Thiên Thiên, ngươi có tự tin không?”
Dương Phong nhìn Hổ Thiên Thiên rất nghiêm túc nói.
Hội đấu giá tháng này, Dương Phong đã giao cho Hổ Thiên Thiên chủ trì, cho nên hắn hỏi Hổ Thiên Thiên mà không phải Lý Tú Ngưng.
Bắt đầu từ tháng sau, hội đấu giá sẽ để cho mỗi nhân viên cửa hàng thay phiên chủ trì, như vậy cũng có thể để cho tất cả mọi người trải nghiệm một phen.
Chờ tất cả mọi người thay phiên nhau, lại để cho một người trong đó toàn quyền phụ trách.
Hổ Thiên Thiên vỗ vỗ ngực, đầy tự tin.
“Chưởng quỹ yên tâm, 2000 ức kim tệ này cứ giao cho ta, nhất định phải có tự tin.”
Không phải chỉ là 2000 ức kim tệ thôi sao, Hổ Thiên Thiên vẫn vô cùng tự tin.
Tuy rằng hiện tại hắn còn không biết vật phẩm đấu giá tháng này là cái gì, cho dù là mấy thứ rác rưởi, hắn cũng phải bán chúng nó ra 2000 ức kim tệ.
“Tốt, rất tốt, ta rất thưởng thức thái độ này của ngươi, bất quá ta hy vọng ngươi có thể đem tổng số tiền đấu giá vượt qua 5000 ức kim tệ.”
Lời này của Dương Phong khiến mọi người giật mình, lập tức ánh mắt của bọn họ liền nóng rực lên.
Vật phẩm đấu giá lần này tuyệt đối có thứ tốt, đồ tốt.
Bằng không Dương Phong cũng sẽ không nói tổng số tiền đấu giá vượt qua 5000 ức kim tệ.
Sau đó Dương Phong đem vật phẩm hội đấu giá lần này, nhất nhất nói ra.
Mọi người sau khi nghe xong, tinh thần đều chấn động.
Hơn nữa Dương Phong còn ám chỉ, để cho mọi người vô tình để lộ ra một ít vật phẩm này, nhưng cũng không nên tuyên truyền rầm rộ.
Để cho những thế lực lớn ở ba đại lục kia biết là được.
Chuẩn bị cho bọn họ nhiều ngày như vậy, đến lúc đó đừng nói 5000 ức, 1 vạn ức cũng có thể.
Dương Phong nghĩ lại liền kích động, nếu như là 1 vạn ức, hắn sẽ có 100 ức kim tệ tiền hoa hồng.
100 ức kim tệ, hắn đến lúc đó có thể đổi mười bình Trúc Linh Đan, cùng mười bình Chú Hồn Đan.
Hắn tiến vào Kim Đan kỳ là chuyện chắc chắn. Có lẽ thần thức của hắn còn có thể tiến vào Nguyên Anh kỳ.
“Còn có một tin tốt muốn nói cho mọi người, sau hội đấu giá 5 ngày chính là Tết Đoan Ngọ, đến lúc đó ta sẽ tặng cho các ngươi một phần lễ vật tinh mỹ.”
Sau đó Dương Phong nói ra tin tức khiến mọi người càng thêm động tâm.
Mỗi lần Dương Phong đưa ra lễ vật tinh mỹ, đều có thể làm cho mọi người phải trầm trồ khen ngợi.
Lần này khẳng định cũng sẽ không ngoại lệ, có thể làm cho mọi người phải há hốc mồm kinh ngạc.
“A… Dương chưởng quỹ, chúng ta cũng có sao?”
Triệu Nhã Chi vội vàng hỏi, lúc này hai mắt nàng tràn đầy ánh sao, hai mắt Ngụy Đình Đình cùng Đạm Đài Dao Sương cũng tràn đầy ánh sao.
“Đương nhiên.” Dương Phong mỉm cười gật đầu.
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, ba nàng lúc đó đã là nhân viên chính thức của cửa hàng.
“Đa tạ Dương chưởng quỹ.”
Ba nữ hài tử hưng phấn hành lễ nói lời cảm tạ với Dương Phong.
“Đến lúc đó còn có hoạt động ngày lễ, mọi người sẽ vất vả một chút.”
Dương Phong cuối cùng vỗ vỗ tay.
Hắn cho rằng hệ thống đối với hoạt động Tết Đoan Ngọ sẽ vô cùng để tâm.
Có lẽ quy mô là lớn nhất từ trước đến nay.
Cường độ cũng có lẽ là lớn nhất.
Đến lúc đó mọi người sẽ vô cùng bận rộn, đây cũng coi như là một phúc lợi mà Dương Phong cố gắng giành cho mọi người.
Là chủ của mọi người, mưu cầu phúc lợi cho nhân viên là chuyện đương nhiên, Dương Phong cũng không cho rằng mình có bao nhiêu vĩ đại.
“Chưởng quỹ, Tết Đoan Ngọ là ngày lễ gì vậy?”
Triệu Kính Chi sau khi kích động qua đi, liền sinh ra hứng thú đối với Tết Đoan Ngọ này.
Theo hắn, Tết Đoan Ngọ này chính là ngày lễ của quê hương chưởng quỹ.
Dương Phong đơn giản nói qua một chút về nguồn gốc của Tết Đoan Ngọ, cũng nói sơ qua về ngày này ở quê hương hắn sẽ có những hoạt động gì.
“Đua thuyền rồng? Gói bánh chưng?”
“Cảm giác có vẻ rất thú vị.”
Mọi người nhìn Dương Phong dùng linh khí chế tạo ra hình dạng thuyền rồng cùng bánh chưng, cảm thấy vô cùng thú vị.
“Các ngươi cũng có thể quảng bá ngày lễ này ra ngoài, đến lúc đó các ngươi cũng có thể làm ra mấy chiếc thuyền rồng chơi đùa ở Hồ Thiên Ba.”
Nếu như ở dị giới này có thể khiến những ngày lễ này đều thịnh hành, Dương Phong cảm thấy cũng là một chuyện vô cùng có ý nghĩa.
Chờ đến Tết Đoan Ngọ sang năm, có lẽ có thể nhìn thấy toàn bộ đại lục hoặc là nói mấy đại lục đều đang đua thuyền rồng ăn bánh chưng.
Ngụy Đình Đình nhìn hình dạng thuyền rồng, tò mò hỏi: “Dương chưởng quỹ, thuyền rồng này phải chèo như thế nào?”