Chương 1503: “Nhưng ta không trả lời được a”
“Hệ thống, tu tiên nguyên bộ là cái gì?”
Giọng nói nhàn nhạt của hệ thống vang lên: “Linh căn, công pháp, đan dược.”
Dương Phong nghe xong gật đầu, thì ra đây chính là tu tiên nguyên bộ.
“Nói cách khác, chỉ cần có tu tiên nguyên bộ, về cơ bản có thể tạo ra một tu tiên giả!”
Dương Phong nhìn thông báo nhắc nhở của hệ thống, hỏi.
Hệ thống: “Không sai.”
Xem ra lần hoạt động này có thể tạo ra sáu tên tu tiên giả, không biết sáu kẻ may mắn này sẽ thuộc về tay ai?
“Hệ thống nhắc nhở, mở nhiệm vụ phụ hoạt động Đoan Ngọ.
Trong thời gian hoạt động, tổng chi phí đạt năm ngàn ức kim tệ, phần thưởng là không gian vững chắc, Phàm Huyền Hoang Giới Thiên khung thiết mạc.
Nhiệm vụ thất bại, tu vi cảnh giới và cảnh giới thần thức bị tụt xuống một đại cảnh giới.”
Dương Phong có chút cạn lời, bản thân hắn vất vả lắm mới nâng tu vi lên tới Nguyên Anh kỳ.
Thế mà cái hệ thống đáng ghét này lại cứ lôi tu vi ra nói.
Có phải hiện tại kim tệ trong tài khoản của bổn chưởng quỹ không nhiều, cho nên ngươi mới lấy tu vi ra để nói chuyện phải không?
Dương Phong càng nghĩ càng cảm thấy khinh bỉ loại hành vi này của hệ thống.
Nhịn một chút thì huyết áp tăng vọt, lùi một bước thì đầu váng mắt hoa.
Cho nên Dương Phong sẽ không nhẫn nhịn loại tính toán này của hệ thống, hắn hướng hệ thống giơ ngón giữa, sau đó hảo hảo “hỏi thăm” cả nhà họ hàng của đối phương một lượt.
Sau khi “hỏi thăm” xong, tâm tình Dương Phong tốt hơn không ít.
Đối với phần thưởng của hệ thống, Dương Phong xem không hiểu lắm.
Không gian vững chắc là có ý gì? Không gian ở đâu vững chắc?
Thiên khung thiết mạc lại là thứ gì, tại sao lần này hệ thống đưa ra phần thưởng mà ngay cả ta cũng nghe không hiểu?
Chẳng lẽ hai vật phẩm phần thưởng này là hàng cao cấp?
“Hệ thống, hai loại vật phẩm phần thưởng này là gì?”
Nếu ta xem không hiểu, vậy thì hỏi hệ thống.
“Chờ sau khi ký chủ hoàn thành nhiệm vụ nhận được phần thưởng, tự nhiên sẽ biết.”
Dương Phong: “…”
Lại dùng mấy lời ma quỷ này để lừa gạt ta, hệ thống này cũng quá xấu rồi.
“Vậy hệ thống, ngươi có thể nói một chút về lực công kích của thuyền rồng và trang sức tránh hung cầu phúc của chưởng quỹ là cái gì không?”
Dương Phong nghiến răng nghiến lợi hỏi, nếu hệ thống này cũng không nói thì thật quá đáng.
“Bản thân thuyền rồng không có lực công kích, nhưng có thể bố trí trận pháp công kích trên thuyền rồng.
Còn về phần trang sức tránh hung cầu phúc của chưởng quỹ, chính là lấy hình dáng của ký chủ, chế tác thành một món trang sức nhỏ.”
Lấy hình dáng của bổn chưởng quỹ chế tác thành trang sức nhỏ?
Xem ra hệ thống muốn tung ra vật phẩm lấy hình tượng bổn chưởng quỹ làm chủ đề.
Để hình tượng của bổn chưởng quỹ càng thêm khắc sâu vào lòng sinh linh của thế giới này.
Chẳng lẽ, hệ thống muốn để bổn chưởng quỹ trở thành Thánh nhân trong mắt mọi người?
Dương Phong suy nghĩ một chút, càng nghĩ càng cảm thấy mỹ mãn.
Xem ra bản thân ta cũng có một ngày trở thành thần côn, để cho mọi người đến bái lạy, cúng bái.
Nghĩ một hồi, Dương Phong đột nhiên nhớ tới điều gì đó.
Hiện tại hoạt động Đoan Ngọ đã có, nhiệm vụ hoạt động Đoan Ngọ cũng đã có.
Hiện tại chỉ còn lại một việc cuối cùng.
“Hệ thống, hiện tại hoạt động và nhiệm vụ Đoan Ngọ đều đã có, vậy quà của chúng ta thì ngươi xem…?”
Dương Phong chắp hai tay vào nhau, vẻ mặt vô cùng bỉ ổi.
Hệ thống: “…”
Lúc này hệ thống rất cạn lời, ngươi gấp gáp như vậy làm gì?
Còn năm ngày nữa mới đến Tết Đoan Ngọ, ngươi vội vàng như vậy để làm gì?
Nhưng nếu ngươi đã gấp đến thế, vậy thì cho ngươi cũng được.
“Hệ thống nhắc nhở, nhận được mười bốn phần quà tặng Đoan Ngọ.”
Dương Phong nghe được lời nhắc nhở đột ngột của hệ thống, trong lòng mừng như điên.
“Ha ha… Đa tạ hệ thống!”
Dương Phong lập tức đưa thần thức của mình vào không gian hệ thống.
“Để bổn chưởng quỹ xem thử có những vật phẩm gì.”
Khi thần thức của Dương Phong tiến vào không gian hệ thống, hắn phát hiện trong không gian có mười bốn hộp quà được sắp xếp ngay ngắn.
Trên mỗi hộp quà đều có ghi tên chủ nhân của hộp quà.
Ba ma sủng, tám nhân viên cửa hàng, cộng thêm Nhất Hào và Dương Phong, ngay cả con cá chép nhỏ kia cũng có một phần.
Dương Phong nhìn tên trên mười bốn hộp quà, giơ ngón tay cái lên với hệ thống.
“Hệ thống không tệ, vậy mà còn ghi chú cả tên.”
Dương Phong lấy hộp quà có tên mình ra khỏi hệ thống.
“Để bổn chưởng quỹ xem thử quà của ta là gì nào.”
Dương Phong vừa nói vừa mở hộp quà.
Sau khi mở hộp quà, bên trong có một quả cầu phát sáng.
Quả cầu này to bằng nắm tay, bên trong quả cầu có một bộ xương người thu nhỏ.
Dương Phong lập tức nhìn thông tin của quả cầu này.
Căn cốt Thái Hư chi mạch (Ngụy): Một trong mười đại căn cốt thượng cổ, có thể tôi luyện thành Thái Hư chi mạch chân chính.
Sau khi xem xong, Dương Phong có chút nghi ngờ về căn cốt là gì.
Mặc dù hắn đã từng thấy căn cốt trong tiểu thuyết, nhưng mỗi tiểu thuyết lại có một cách thiết lập căn cốt khác nhau.
Vì vậy hắn cũng không rõ căn cốt trước mặt mình này có tác dụng gì.
“Hệ thống, căn cốt là gì? Nó có tác dụng gì?”
Đối với câu hỏi này của Dương Phong, hệ thống trả lời:
“Ký chủ có thể tưởng tượng căn cốt là sự kết hợp giữa thể chất và lực lĩnh ngộ.”
Hệ thống đã giải thích cho Dương Phong một cách dễ hiểu về căn cốt là gì.