Chương 1512: Phật Pháp Vô Biê

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1512: Phật Pháp Vô Biê

Nhưng mà, ngay lúc này, Đạm Đài Dao Sương cũng đột phá đến cảnh giới Võ Tôn.

Điều này làm cho Nhân tộc vừa vui mừng, vừa lắc đầu cười khổ.

Tuy rằng Đạm Đài Dao Sương là thuộc về Nhân tộc, nhưng nàng cũng không thuộc về trận doanh của Nhân tộc.

Nàng là phó Thánh chủ Huyễn Nguyệt thánh địa, nàng là thuộc về trận doanh ma thú.

Liên tiếp có người và ma thú đột phá sự giam cầm, điều này làm cho một số người tràn đầy lòng tin.

Bọn họ chỉ cần tu luyện, khẳng định cũng có thể đột phá đến Võ Tôn.

Đặc biệt là người trẻ tuổi có chút thiên phú, vốn dĩ bọn họ vẫn có chút do dự có nên thay đổi môn đình hay không.

Gia nhập vào trong thế lực có công pháp đột phá đến cảnh giới Võ Tôn.

Hiện tại trong đám người trẻ tuổi có chút do dự này, một số người hạ quyết tâm, muốn đi những thế lực này thử một lần.

Lập tức, Chú Linh Tông, Thương Lan Thiên Tông, Thiên Tần thánh đình, Huyễn Nguyệt thánh địa, Kim Đỉnh Thiên Tông, Đại Tề đế quốc nhao nhao tuyên bố với bên ngoài.

Người có thiên phú trong phạm vi thế lực của mình, không cần rời khỏi tông môn và các thế lực ban đầu, cũng có thể gia nhập.

Đợi đến khi học thành tài, bất kể là trở về thế lực cũ hay là ở lại đều do cá nhân lựa chọn.

Tin tức này vừa truyền ra.

Ngoại trừ Huyễn Nguyệt thánh địa ra, trong năm thế lực khác, người trẻ tuổi có thiên phú bắt đầu báo danh gia nhập như gió.

Cũng có một số thế lực, bây giờ đang rục rịch, muốn gia nhập Huyễn Nguyệt thánh địa.

Dù sao, thực lực của Huyễn Nguyệt thánh địa, so với thế lực khác mạnh hơn quá nhiều.

Mấu chốt là Huyễn Nguyệt thánh địa, hoan nghênh các chủng tộc khác gia nhập.

Đạm Đài Dao Sương đã đem Cửu U Luyện Hồn Công của mình, sao chép một bản cho Thánh Địa.

Cứ như vậy, Thánh Địa liền có tư bản gia nhập, tranh đoạt nhân tài.

Vốn dĩ vấn đề bên trong Huyễn Nguyệt thánh địa có nên thu hút thiên tài Nhân tộc hay không vẫn còn đang tranh luận.

Cuối cùng mọi người đều đến cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi, đưa vấn đề này cho Tiểu Bạch, Huyền Phi, Hồng Vân để quyết định.

Lúc này Dương Phong vừa vặn nghe được những chuyện bọn họ đang bàn luận, liền nói một câu.

Chính là câu nói này, khiến Huyễn Nguyệt thánh địa định ra một quy củ.

Huyễn Nguyệt thánh địa sẽ buông bỏ ý kiến về chủng tộc, bất luận ngươi là chủng tộc gì, đều có thể gia nhập.

Đương nhiên bọn họ cũng sẽ khảo hạch, khảo hạch quan trọng nhất chính là tâm tính cá nhân.

Nếu như ngươi ôm mục đích khác để tiến vào, vậy thì xin lỗi, ngươi có là thiên tài đến đâu chúng ta cũng không cần.

Các thế lực khác cảm thấy vô cùng kinh ngạc đối với hành động này của Huyễn Nguyệt thánh địa.

Ma Nhân tộc gia nhập Huyễn Nguyệt thánh địa bọn họ còn cảm thấy có thể hiểu được.

Dù sao Ma Nhân tộc cũng không phải Nhân tộc thuần chủng, hơn nữa cũng chỉ có mấy trăm người đó.

Mà bây giờ, bọn họ lại hướng tất cả chủng tộc đưa ra cành ô liu.

Chuyện này khiến mọi người nghĩ mãi mà không rõ.

Ở bên trong phúc địa của Huyễn Nguyệt thánh địa, dựng lên một tấm bia đá to lớn.

Tấm bia đá này cao đến trăm trượng.

Ở trên tấm bia đá, khắc xuống một câu nói lúc đó của Dương Phong.

Ta khuyên Thiên Công chấn chỉnh lại, không câu nệ cách thức thu nhận nhân tài.

Một ngày trước tết Đoan Ngọ.

Trời vừa hửng sáng.

Ở phía trước cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi, đã có rất nhiều người.

Đây đều là thủ lĩnh của các thế lực lớn, bọn họ dường như đang nghênh đón người nào đó.

Dương Phong mặc nguyên bộ đồ chủ tiệm.

Thần thái sáng ngời, khí tức thần thánh bất khả xâm phạm cùng chí cao vô thượng tỏa ra bốn phía.

Khi Dương Phong và Nhất Hào đi tới bên ngoài cửa hàng.

Bất kể là người hay ma thú, sau khi cảm nhận được loại khí tức này đều muốn cúi đầu bái lạy.

Nhưng cũng may, loại khí tức này Dương Phong có thể thu phóng tự nhiên.

Thu hồi loại khí tức này, mọi người mới khôi phục bình thường.

Hôm nay là ngày đua thuyền rồng, Dương Phong đã đáp ứng sẽ tham gia lễ khai mạc.

Cho nên khi trời vừa hửng sáng, hắn và Nhất Hào đã xuất hiện ở trước cửa hàng.

“Dương chưởng quỹ, mời!”

“Nhất Hào đại lão, mời!”

Tần Hạo đi tới trước mặt Dương Phong, làm một cái thủ thế mời đối với Dương Phong cùng Nhất Hào.

Những người này là tới đón tiếp Dương Phong tiến về Lan Thương Giang, quan sát các thế lực lớn tổ chức cuộc thi đua thuyền rồng.

Lúc này, dưới chân Dương Phong và Nhất Hào, mây trắng cuồn cuộn.

Cân Đẩu Vân xuất hiện dưới chân hai người, chở Dương Phong và Nhất Hào, đi về phía địa điểm thi đấu thuyền rồng trên Lan Thương Giang.

Mọi người nhìn thấy Cân Đẩu Vân dưới chân Dương Phong và Nhất Hào, hai mắt lộ ra vẻ hâm mộ.

Nếu như mình có thể cưỡi mây đạp gió cùng Dương chưởng quỹ thì tốt biết bao.

So với ngự kiếm phi hành, ngự thú phi hành, lăng không phi hành còn phiêu dật hơn nhiều.

Tốc độ của Cân Đẩu Vân rất nhanh, không lâu sau đó đã đi tới địa điểm thi đấu thuyền rồng ở sông Lan Thương.

Nhìn trên mặt sông rộng lớn sóng cả mãnh liệt có trên trăm chiếc thuyền rồng đủ loại kiểu dáng.

Ở hai bên bờ sông Lan Thương, có rất nhiều người đang đứng xem thuyền rồng thi đấu.

Còn có trên không sông Lan Thương, cũng có rất nhiều người chân đạp phi hành khí, hoặc là ngồi trên phi hành khí để quan sát.