Chương 1583: Tây Thiê
Thực ra Diệp Vô Đạo cũng rất mơ hồ, hắn cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Chuyện này… Thực ra ta cũng không rõ lắm, nhưng mà hình như ngón tay kia đúng là nhắm vào ta mà đến.”
Diệp Vô Đạo cũng bất đắc dĩ nói, nếu như không có lão tổ, hắn cũng không tin ngón tay kia là đến để giết chết hắn.
“Khụ khụ… Vô Đạo, có một số việc bây giờ ngươi nên biết rồi.”
Lúc này Diệp Vĩnh Ninh ngồi bên cạnh Diệp Vô Đạo ho khan hai tiếng.
Có một số việc cũng nên nói rõ ràng, dù sao Chủ Tể cũng đã xuất hiện.
Nếu như tiếp tục che giấu thì thật sự không cần thiết nữa.
“Người kia chính là đến để giết ngươi.”
Lúc này Diệp Vĩnh Ninh đã hoàn toàn thả lỏng.
Hắn cũng biết tình huống vừa rồi, Chủ Tể đã bị Dương chưởng quỹ giết chết, mặc dù chỉ là một phân thân.
Hơn nữa hắn cũng nhìn thấy dị tượng vừa rồi trên hư không.
Rõ ràng chính là dị tượng thông đạo đến Thánh Giới bị đóng lại.
Nếu thông đạo đã bị đóng lại, chẳng phải điều này có nghĩa là đám người Thánh Giới kia đã nhận thua sao?
Nếu đã như vậy thì có một số việc đương sự cũng nên biết.
“Tại sao? Hắn là ai?”
Diệp Vô Đạo càng thêm mơ hồ, ta đã làm gì hắn, tại sao hắn muốn giết ta?
Diệp Vĩnh Ninh: “Hắn là người của Thánh Giới!”
Mọi người nghe vậy đều sững sờ!
“A… Thánh Giới? Thần Linh?”
Nhưng sau đó mọi người nghĩ lại cũng đúng, nếu như không phải Thần Linh của Thánh Giới thì ai có thể có năng lực lớn như vậy.
“Tại sao bọn họ lại đến đối phó với ta?” Diệp Vô Đạo cau mày, dường như đã nghĩ đến điều gì đó.
Người của Thánh Giới muốn đối phó với hắn, vậy thì chỉ có một khả năng, đó chính là hắn là người của Thiên Kiếm Sơn Trang.
Có lẽ, đây cũng chính là nguyên nhân lão tổ xuống đây để bảo vệ hắn.
Chẳng lẽ sự tồn tại của hắn sẽ ảnh hưởng đến một số người ở Thánh Giới?
Lúc này tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Vĩnh Ninh.
“Haiz… Chuyện này phải nói từ rất lâu về trước!”
Diệp Vĩnh Ninh đầu tiên thở dài một hơi, sau đó bắt đầu kể về những chuyện liên quan đến Phệ Thần Giả.
Sau khi nghe xong, mọi người đồng loạt nhìn về phía Diệp Vô Đạo.
Diệp Vô Đạo cũng lộ ra vẻ mặt không thể tin được: “Lão tổ, người nói ta chính là Phệ Thần Giả kia sao?”
Diệp Vĩnh Ninh gật đầu: “Đúng vậy!”
Lúc này mọi người lại dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Diệp Vĩnh Ninh.
Bởi vì bọn họ nghe thấy hai chữ “lão tổ” từ miệng Diệp Vô Đạo.
Chẳng lẽ, trung niên nhân này cũng là người từ Thánh Giới xuống?
Mọi người càng nghĩ như vậy thì càng khẳng định suy đoán này.
Chỉ có người từ Thánh Giới xuống mới có thể biết rõ ràng như vậy.
Lúc này Diệp Vô Đạo vẫn còn vẻ mặt khó hiểu.
“Không đúng, chẳng phải thông đạo từ Phàm Huyền Hoang Giới đến Thánh Giới đã bị phong ấn rồi sao?”
Hắn biết lão tổ của mình là đến từ Thánh Nguyên Hoang Giới.
Theo như hắn biết, thông đạo đến Thánh Nguyên Hoang Giới nằm ngay phía trên Thiên Ba hồ.
Nếu như người của Thánh Giới vừa xuất hiện sẽ lập tức bị Dương chưởng quỹ phát hiện.
Diệp Vĩnh Ninh cũng nhìn ra vẻ nghi ngờ trên mặt Diệp Vô Đạo, liền giải thích:
“Lần trước bầu trời xuất hiện dị tượng, thông đạo đã được mở ra.”
Diệp Vô Đạo nghe xong mới bừng tỉnh đại ngộ.
“Nhưng mà vừa rồi các ngươi nhìn thấy dị tượng không gian, ha ha… Chắc hẳn bọn chúng sợ Dương chưởng quỹ, cho nên lại đóng cửa thông đạo!”
Diệp Vĩnh Ninh cười lạnh nhìn hư không ngoài cửa sổ, trong lòng hướng về Thánh Giới giơ ngón giữa.
Lũ người này làm gì cũng không xong, phong ấn thông đạo thì tích cực nhất.
“Vậy có nghĩa là, hiện tại Vô Đạo huynh đệ đã an toàn?” Lăng Quân Thiên vẻ mặt kinh hỉ.
Nếu đám người Thánh Giới kia sợ Dương chưởng quỹ, chẳng phải đại biểu Diệp Vô Đạo đã an toàn vô sự rồi sao!
“Có thể nói như vậy, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng bọn chúng sẽ tìm kiếm biện pháp khác để đối phó với Vô Đạo.”
Diệp Vĩnh Ninh sẽ không tin, Chúa Tể cứ thế buông tha Diệp Vô Đạo.
Đặc biệt là Nguyên Thánh Chúa Tể.
Hắn ta tổn thất một phân thân, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.
“Vô Đạo huynh đệ, thì ra ngươi lợi hại như vậy!”
Hai mươi mấy người trong phòng khách đồng loạt nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Đạo.
“Liên quan tới thân phận của Vô Đạo, mong mọi người giữ bí mật.” Diệp Vĩnh Ninh nhìn mọi người nói.
Thật ra lúc nói ra chuyện này, hắn cũng đã suy nghĩ một chút.
Diệp Vô Đạo muốn làm được như trong lời tiên tri, bên người nhất định phải có rất nhiều bằng hữu thân thiết nhất.
Hắn nhìn những người trong phòng, mặc dù có một số người thiên phú không phải xuất chúng.
Nhưng bọn họ đều có một tấm lòng son.
Hơn nữa còn có một điểm quan trọng nhất, có một số người ít nhiều đều có quan hệ với cửa hàng.
Cũng là điều hắn để ý nhất.
Có bọn họ trợ giúp, tuyệt đối sẽ làm ít công to.
“Ha ha… Lão tổ yên tâm, chuyện này chỉ có trời biết đất biết chúng ta biết.”
Lâm Ngạo Thiên đứng dậy vỗ ngực nói.
“Đúng… Chỉ có những người chúng ta biết!”
Diệp Vĩnh Ninh nhìn tất cả, vui mừng gật đầu.
Đồng thời, hắn nhìn Diệp Vô Đạo, Ngữ trọng tâm trường nói:
“Vô Đạo, bây giờ ngươi đã biết thân phận của mình, ngàn vạn lần đừng đánh mất sơ tâm.”
Hiện tại Diệp Vĩnh Ninh sợ nhất là, Diệp Vô Đạo sẽ buông thả bản thân.
Không còn giữ được sơ tâm ban đầu.