Chương 1665: Xin hệ thống cho nợ
“Không có gì, chỉ là phân thân của ngươi đã trêu chọc linh sủng của ta, cho nên…”
Dương Phong vì không muốn để hắn chết một cách mơ hồ, liền nói cho hắn biết lý do tại sao phải giết hắn.
“Hủy diệt đi!”
Dứt lời, Thiên Hãn Thánh Tôn cứ như vậy biến mất trong sự mơ hồ.
Hắn căn bản cũng không hiểu lời Dương Phong nói là có ý gì.
Cho dù phân thân của ta có đắc tội với ngươi, ngươi giết chết phân thân của ta là được rồi, sao còn ra tay với ta?
Còn có chút đạo đức nào không?
Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn Thiên Hãn Thánh Tôn biến mất trong tay Dương Phong.
“Thiên Hãn, chết thật rồi!”
Nộ Hống Thánh Tôn ngây người nhìn tất cả những điều này.
Đây chính là bản thể của Thiên Hãn Thánh Tôn, chết rồi là hết.
“Không ngờ Thiên Hãn lại kết thúc bằng cách này!”
Thiên Tiêu Thánh Tôn vẻ mặt đầy thổn thức, hắn và Thiên Hãn Thánh Tôn là người cùng thời đại.
Hắn và Thiên Hãn Thánh Tôn, cũng là cùng lúc tiến vào Thánh Giới.
Lúc mới bắt đầu, quan hệ của hai người còn khá tốt.
Nhưng sau đó bởi vì lựa chọn trận doanh khác nhau, quan hệ của hai người cũng ngày càng xấu đi.
Cho đến khi biến thành trạng thái đối địch như bây giờ.
Bây giờ nhìn thấy đối phương tiêu tán, trong lòng hắn cũng dâng lên một tia dao động.
Nhưng dao động này chỉ thoáng qua, Thiên Tiêu Thánh Tôn lập tức khôi phục bình thường.
Hắn biết, tiếp theo còn có hai người có khả năng cũng sẽ biến mất ở Thánh Giới.
“Được rồi, kẻ gây họa đã giải quyết xong, bây giờ đến lượt các ngươi!”
Dương Phong vỗ vỗ tay, đưa mắt nhìn về phía Vô Quân Thánh Tôn và Tịch Diệt Thánh Tôn.
Dương Phong đưa ánh mắt cuối cùng lên người Vô Quân Thánh Tôn.
“Hừ… đang muốn tìm ngươi, ngươi đã tới rồi!” Dương Phong nhìn Vô Quân Thánh Tôn nằm sấp trên mặt đất không thể động đậy.
Lúc này Vô Quân Thánh Tôn cũng đã biết đại khái tình hình, cũng biết người tiêu diệt phân thân của mình là ai.
“Thì ra là ngươi đã giết hai cỗ phân thân của ta.”
Sau khi Vô Quân Thánh Tôn nói ra câu này, trong ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Bởi vì hắn biết người này, cho dù là Chúa Tể cũng không phải đối thủ.
Lần trước phân thân Chúa Tể ngã xuống, chắc chắn cũng là do người này làm.
Ngay cả Chúa Tể cũng không phải đối thủ của hắn, mình còn có cơ hội sống sót sao?
Vô Quân Thánh Tôn chỉ cần dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, lần này mình thật sự xong đời rồi!
“Không sai, chính là bổn chưởng quỹ!”
Dương Phong cười tủm tỉm gật đầu, “Hiện tại bổn chưởng quỹ sẽ đưa ngươi đi đoàn tụ với chúng!”
Dương Phong giơ tay lên, muốn giết chết cả hai người cùng một lúc.
Đúng lúc này, một tiếng gầm giận dữ vang lên trong hư không.
“Dừng tay!!”
Sau khi tiếng nói vang lên, trong hư không xuất hiện một khuôn mặt người khổng lồ.
Khuôn mặt này tất cả mọi người ở đây đều nhận ra.
Chủ nhân của khuôn mặt này, chính là Nguyên Thánh Chúa Tể!
“Là Chúa Tể đại nhân!”
Trên mặt Tịch Diệt Thánh Tôn lộ ra vẻ mừng như điên, Chúa Tể tới rồi, Chúa Tể đến cứu bọn họ rồi!
Ha ha… Ta không cần phải chết nữa!
Dương Phong ngẩng đầu nhìn khuôn mặt người khổng lồ trong hư không, sắc mặt liền trầm xuống.
“Ngươi muốn chết sao?”
Dương Phong vẻ mặt lạnh lùng nhìn Nguyên Thánh Chúa Tể, nếu như tên này còn không cút đi, vậy hắn sẽ giết chết hắn luôn.
Một Chúa Tể chết đi, mặc dù sẽ gây ra tai họa rất lớn cho toàn bộ Thánh Giới, nhưng cũng chẳng liên quan gì tới hắn.
“Nguyên Thánh, ngươi vượt quá giới hạn rồi!”
Ngay lúc đó, một giọng nói từ xa truyền đến.
Giọng nói này mọi người cũng rất quen thuộc, chính là Thái Thánh Chúa Tể.
Lời nói của Thái Thánh Chúa Tể vừa dứt, Nguyên Thánh Chúa Tể hừ lạnh một tiếng.
“Hừ!!!”
Sau đó, biến mất không thấy.
Trong mắt người ngoài, Nguyên Thánh Chúa Tể này rõ ràng là đang bỏ chạy một cách chật vật.
“Ha ha…” Nộ Hống Thánh Tôn cười to.
Nhưng ngay sau đó hắn lập tức ngừng cười, vội vàng nhìn trái nhìn phải, rồi hạ giọng cười khẩy với Thiên Tiêu Thánh Tôn bên cạnh:
“Khặc khặc… Nguyên Thánh Chúa Tể chạy rồi!”
Trên mặt mọi người cũng đều lộ ra nụ cười khó hiểu.
Muốn cười to nhưng lại sợ ngày sau sẽ bị trả thù, nhưng nếu không để cho bọn họ cười, thì thật sự lại nhịn không được.
Mọi người cũng có thể nhìn ra, nếu như cuối cùng không phải Thái Thánh Chúa Tể lên tiếng.
Tình cảnh của Nguyên Thánh sẽ càng thêm khó khăn.
Lời nói có vẻ như cảnh cáo của Thái Thánh, kỳ thực là cho Nguyên Thánh Chúa Tể một bậc thang để xuống, cũng là cứu Nguyên Thánh Chúa Tể một mạng.
Dù sao tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, Dương Phong đã nổi sát tâm.
Nếu như Nguyên Thánh Chúa Tể dám nói thêm nửa lời, Dương Phong tuyệt đối sẽ ra tay giữ hắn lại.
Đến lúc đó, tam đại Chúa Tể Thánh Giới, thế chân vạc, sẽ biến thành cuộc chơi của hai người.
“Hậu đài của các ngươi không đủ cứng à!”
Dương Phong cười như không cười nhìn Nguyên Thánh Thánh Tôn và Tịch Diệt Thánh Tôn, trêu chọc.
Nguyên Thánh rời đi, trong mắt Dương Phong, đó chính là bỏ chạy.
Nếu như hắn dám nói thêm nửa câu nói nhảm , hắn cũng không cần phải đi nữa, cứ ở lại cùng những người này lên đường là được.
“Các ngươi hết lần này tới lần khác tới trêu chọc bổn chưởng quỹ, xem ra bổn chưởng quỹ phải lưu lại chút hung danh ở Thánh Giới, các ngươi mới có thể nhớ lâu.”
Dương Phong sờ sờ cằm, suy nghĩ xem mình phải làm chuyện lớn gì, mới có thể khiến người của Thánh Giới này nhớ kỹ.
“Ngươi… Ngươi muốn làm gì?”
Nguyên Thánh Chúa Tể lúc này cảm thấy một trận kinh hoảng.