Chương 1683: Đặt Bí Cảnh Thứ Hai
Hồn Khanh Hàn và Văn Nhân Biểu nhìn thấy tình huống này, đứng bên cạnh Trưởng Tôn Dụ.
Hồn Khanh Hàn nhìn Vạn Sùng nói: “Hừ hừ… Muốn động thủ? Vậy Hồn Khanh Hàn ta sẽ phụng bồi.”
Vạn Sùng thấy Hồn Khanh Hàn đi ra, không khỏi nhíu mày.
Hắn liếc Tân Xuyên đang đứng bên xem kịch vui, biết bây giờ không phải là lúc phát sinh xung đột với Hồn Khanh Hàn.
Hồn Khanh Hàn này không giống Trưởng Tôn Dụ, không phải dễ đối phó như vậy.
Cho dù hắn có thể đánh bại Hồn Khanh Hàn, cũng phải mất đi nửa cái mạng.
Hắn không thể để cho Tân Xuyên chiếm tiện nghi vào lúc này.
“Hừ!”
Hiện tại hắn cũng chỉ có thể dùng tiếng hừ lạnh để biểu đạt sự bất mãn của mình.
Sau đó, hắn lại đặt ánh mắt lên người Hoàng Chánh Hạo và Phong Phi Trần.
“Nói… Các ngươi dùng phương pháp gì phá vỡ ảo trận?”
Theo Vạn Sùng, khẳng định là ba người này đã dùng phương pháp gì đó mới phá vỡ trận pháp vây khốn bọn họ.
Hắn không tin ba người có thể dùng thực lực để phá trận.
Đúng lúc này, Hồn Khanh Hàn, Trưởng Tôn Dụ, Văn Nhân Biểu cùng nhau đứng chắn trước mặt Hoàng Chánh Hạo và Phong Phi Trần.
Hơn nữa ánh mắt vô cùng bất thiện nhìn Vạn Sùng.
“Vạn Sùng, ngươi muốn làm gì?” Hồn Khanh Hàn lạnh lùng nói.
Vạn Sùng nổi giận: “Hồn Khanh Hàn, Văn Nhân Biểu, Trưởng Tôn Dụ, các ngươi muốn bảo vệ ba con kiến hôi này sao?”
Hắn thực sự không cách nào hiểu được, ba con kiến hôi này có cái gì đáng để bọn họ bảo vệ.
Chẳng lẽ bọn họ muốn độc chiếm phương pháp phá trận của ba con kiến hôi này?
Sau đó dùng nó để đối phó mình?
Vạn Sùng càng nghĩ như vậy, càng cảm thấy mình nghĩ càng đúng.
“Bất luận bọn họ dùng phương pháp gì để phá vỡ huyễn trận, nhưng không thể thay đổi sự thật rằng bọn họ là ân nhân của Thần Chi Đại Lục chúng ta.” Hồn Khanh Hàn lạnh giọng nói.
Kỳ thực trong lòng Hồn Khanh Hàn đã nghĩ ra một kế hoạch nhất tiễn song điêu.
Kế hoạch này chính là liều chết bảo vệ ba người này, mặc dù hắn biết ba người này căn bản không cần hắn bảo vệ.
Hiện tại trên mặt ba người này căn bản không có một tia sợ hãi, đặc biệt là người trẻ tuổi được gọi là đại lão Nhất Hào kia.
Hắn đã phá vỡ trận pháp, thực lực tuyệt đối là khủng bố đến cực điểm.
Hơn nữa hắn cũng cảm nhận được, trên người đại lão Nhất Hào tràn đầy lực lượng hủy thiên diệt địa.
Bây giờ mình làm như vậy, tuyệt đối có thể khiến cho hắn có hảo cảm.
Thứ hai, mình làm như vậy có thể khiến những kẻ có dã tâm kia phản cảm.
Mình càng không cho làm, bọn họ sẽ càng muốn làm.
Đến cuối cùng tuyệt đối sẽ xảy ra xung đột.
Nếu như xảy ra xung đột, hừ hừ… Vậy Thần Chi Đại Lục ít nhất có thể giảm bớt một mối họa.
Nếu như có thể, để cho hai mối họa này cùng biến mất là tốt nhất.
Nghĩ như vậy xong, Hồn Khanh Hàn càng nghiêm khắc quát lớn Vạn Sùng.
“Chẳng lẽ các ngươi đối xử với ân nhân của Thần Chi Đại Lục chúng ta một cách vong ân bội nghĩa như vậy sao?”
Vạn Sùng bị lời nói của Hồn Khanh Hàn chọc cười, ân nhân? Bọn họ cũng xứng sao?
Từ khi nào mà một con kiến hôi cũng xứng làm ân nhân của hắn Vạn Sùng?
Bọn họ xứng sao?
Ngay lúc hắn muốn mở miệng châm chọc, Tân Xuyên đã nhanh hơn hắn một bước.
“Hồn huynh, lời này không thể nói như vậy được.”
Lúc này Tân Xuyên đứng ra, lắc đầu.
“Bọn họ có phương pháp phá vỡ huyễn trận, nói cách khác bọn họ có năng lực đánh nát chúng ta giống như phá vỡ ảo trận kia vậy.”
Tân Xuyên nói đến đây, trong hai mắt hiện lên sát khí.
Hắn tuyệt đối không cho phép có người có thể uy hiếp đến tính mạng của mình.
Đặc biệt là một đám người trong mắt hắn chẳng khác gì kiến hôi.
“Loại phương pháp này nằm trong tay một đám kiến hôi, quả thực là một chuyện rất đáng sợ!”
Tân Xuyên nhìn chằm chằm ba người Nhất Hào, sát khí trên người không hề che giấu mà phóng ra ngoài.
Giọng nói càng thêm lạnh lùng: “Ta không muốn tính mạng của mình bị một đám kiến hôi uy hiếp.”
Hồn Khanh Hàn trong lòng mừng rỡ, Tân Xuyên a Tân Xuyên, lão phu còn đang nghĩ cách kéo ngươi vào đây.
Không ngờ ngươi lại tự mình nhảy ra, tốt lắm, rất tốt.
Lần này Thần Chi Đại Lục chúng ta có thể yên ổn rồi.
Chỉ cần Tân Xuyên và Vạn Sùng chết, những thế lực khác đều không đáng lo ngại.
Không có hai người này trấn áp, hắn Hồn Khanh Hàn gần như có thể quét ngang tất cả.
“Hừ… Vậy để ta xem xem thực lực của Tân Xuyên ngươi có tiến bộ hay không.”
Khí thế trên người Hồn Khanh Hàn cũng dần dần tỏa ra.
Trưởng Tôn Dụ và Văn Nhân Biểu cũng lộ rõ vẻ mặt chuyện này chúng ta quản định .
Các ngươi muốn đến, vậy thì để tay chân phân định thắng bại.
“Nói như thế nào, chuyện này ngươi quản định?”
Tân Xuyên nheo mắt lại, hắn vạn lần không ngờ rằng Hồn Khanh Hàn lại quả quyết như vậy.
“Bớt nói nhảm, tới đây!”
Hồn Khanh Hàn bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, đang chờ đối phương ra tay.
Tân Xuyên thấy ba người Hồn Khanh Hàn quả thực không để mình vào mắt, vậy còn có gì để nói nữa.
Đánh thôi!
Ngươi có ba người, chẳng lẽ chúng ta không có ba người sao?
Ngay khi hai bên sắp động thủ, giọng nói lạnh lùng của Hoàng Chính Hạo vang lên.
“Các ngươi một câu kiến hôi, xem ra thật sự không coi chúng ta ra gì!”
Hồn Khanh Hàn nghe xong, trong lòng mừng như điên.