Chương 1688: Vô Nợ Nhẹ Nhàng
Đương nhiên bọn họ cũng sẽ không ngoại lệ, coi như là Hồn gia cùng Văn gia, cũng sẽ tham dự vào.
Bởi vì cái gọi là tường đổ mọi người đẩy, hai nhà này tài nguyên vô số, vô luận là ai cũng sẽ thèm muốn.
Trong Thần Chi Đại Lục, tuyệt đối sẽ không có một thế lực nào bỏ qua cơ hội lần này.
Có lẽ hiện tại các thế lực khác, đều đang thảo luận chia cắt hai nhà này.
Thứ hai, làm tốt chuẩn bị đi Thiên Thần đại lục.
Thiên Thần đại lục nhất định là phải đi, trước tiên chuẩn bị một ít chuyện tiếp theo.
Hơn nữa lần này đi Thiên Thần đại lục, bọn họ mang theo một số người, để cho bọn họ đi mở rộng tầm mắt.
Sau khi thảo luận xong hai chuyện này, Trưởng Tôn Dụ gọi Ngũ đệ Trưởng Tôn Hoán của mình lại.
“Lão Ngũ, bảo Tiểu Thiến qua gặp ta!”
Trưởng Tôn Thiến chính là tiểu nữ nhi của Trưởng Tôn Hoán, có cảnh giới Võ Thánh cửu trọng thiên.
Trưởng Tôn Hoán đáp ứng một tiếng, cũng không có nghi hoặc gì, xoay người rời đi.
Một lát sau, một nữ nhân tóc bạc trắng, trên mặt có một chút nếp nhăn, dung mạo xinh đẹp, đi tới trước mặt Trưởng Tôn Dụ.
Người tới chính là Trưởng Tôn Thiến!
“Tiểu Thiến bái kiến đại bá!”
Trưởng Tôn Thiến thi lễ với Trưởng Tôn Dụ, sau đó đứng dậy đứng ở bên cạnh chờ Trưởng Tôn Dụ phân phó.
Trưởng Tôn Dụ vẻ mặt nghiêm túc nhìn Trưởng Tôn Thiến nói: “Tiểu Thiến, hiện tại đại bá hỏi ngươi một chuyện, ngươi phải thành thật trả lời.”
Trong lòng Trưởng Tôn Thiến khó hiểu, đại bá sẽ có chuyện gì hỏi mình?
Mười vạn năm qua, ta cơ bản không có ra ngoài, sẽ có chuyện gì tìm tới ta?
“Đại bá xin hỏi, Tiểu Thiến nhất định biết gì nói nấy!”
Trưởng Tôn Thiến có chút khẩn trương nói.
Trưởng Tôn Dụ nhìn vẻ mặt căng thẳng của Trưởng Tôn Thiến, cười nói: “Thật ra cũng không có chuyện gì, ngươi cũng không cần lo lắng.
Lần này tới muốn hỏi ngươi, có quen biết một tên tửu quỷ tên là Hoàng Dịch hay không?”
Trưởng Tôn Dụ hỏi xong, vẻ mặt ý cười nhìn Trưởng Tôn Thiến.
Hắn cũng không ngờ cháu gái của mình lại có quan hệ với Tửu Thần Hoàng Dịch.
Hắc hắc… Vậy sau này Trưởng Tôn gia ta, có thể mỗi ngày uống rượu Tửu Thần rồi.
“Hoàng Dịch!”
Sau khi nghe thấy cái tên này, sắc mặt Trưởng Tôn Thiến đột nhiên đại biến.
Từng cảnh từng cảnh, ở trong đầu nàng hồi tưởng lại.
“Hoàng Dịch đại ca, Tiểu Thiến kiếp này nguyện lấy chàng!”
“Ha ha… Thật sự là tiểu nha đầu, vậy Hoàng Dịch ta kiếp này nguyện lấy nàng!”
Hai người Trưởng Tôn Thiến và Hoàng Dịch tuy rằng đã xác định quan hệ tình nhân, nhưng cũng không trở thành phu thê.
Bởi vì thân phận hai người chênh lệch quá lớn, khi đó Trưởng Tôn Hoán không xem trọng Hoàng Dịch.
Hoàng Dịch ngoại trừ ủ rượu ra, thực lực và thế lực của hắn lúc đó cũng chỉ bình thường.
So với Trưởng Tôn gia thì đúng là một trời một vực.
Cho nên quan hệ của bọn họ vẫn luôn bị Trưởng Tôn gia ngăn cản.
Sau khi trận chiến kia kết thúc, khi Trưởng Tôn gia muốn đi vào Thần Chi Đại Lục, Trưởng Tôn Thiến đã đi tìm Hoàng Dịch, muốn mang theo Hoàng Dịch cùng nhau đến Thần Chi Đại Lục.
Chỉ cần bọn họ ở cùng một chỗ, liền có cơ hội.
Cùng lắm thì, nàng liền đi theo Hoàng Dịch ở lại bên ngoài không đi Thần Chi Đại Lục.
Đến nơi ở của Hoàng Dịch, lại không cách nào tìm được tung tích của hắn.
Sau khi tìm kiếm mấy ngày không có kết quả, Trưởng Tôn Thiến mang theo lòng tuyệt vọng rời đi!
Nàng nào biết Hoàng Dịch lại tự mình hại mình, đã sớm tự phong ấn mình lại.
Mà mười vạn năm qua, Trưởng Tôn Thiến vẫn sống một mình.
Nàng đã quyết định, cô độc một mình sống hết quãng đời còn lại.
Hiện tại đột nhiên nghe được tên Hoàng Dịch, cả người đều ngây ra.
Từ trong hồi ức tỉnh táo lại, Trường Tôn Thiến vội vàng hỏi: “Đại… Đại bá, sao người biết Hoàng Dịch đại ca?”
Trưởng Tôn Dụ vừa nhìn phản ứng của Trưởng Tôn Thiến, liền biết hai người tuyệt đối là loại quan hệ mà mình nghĩ.
“Ha ha… Tốt… Ngươi quen biết là tốt rồi, đi, đi với ta tới Hồn gia!”
…
Nửa ngày sau…
Hồn gia!
Hoàng Chính Hạo lấy ra phi thuyền, mời mọi người ngồi phi thuyền đi tới Thiên Thần đại lục.
Hồn gia, Trưởng Tôn gia, Văn gia ba nhà mang theo không phải toàn là Võ Thánh Võ Thần.
Rất nhiều người trẻ tuổi cũng đều là Võ Hoàng Võ Đế.
Hơn nữa nhân số có tới mấy trăm người.
Phần lớn mọi người đều không có năng lực bay qua cấm kỵ chi dương, ngồi phi thuyền là vừa vặn.
Dù sao cấm kỵ chi dương bây giờ cũng không giống lúc mới hình thành mười vạn năm trước.
Không có cảnh giới Võ Thánh, cơ bản không thể vượt qua cấm kỵ chi dương, đến đại lục khác.
Mọi người nhìn phi thuyền, vô cùng kỳ quái, nhao nhao vây quanh xem xét.
Hồn Khanh Hàn vẻ mặt tò mò nhìn Hoàng Chính Hạo: “Hiền chất, đây là cái gì?”
“Hồn lão tiền bối, đây gọi là phi thuyền, có thể chở một ngàn người!” Hoàng Chính Hạo cười giới thiệu tác dụng của phi thuyền cho mọi người.
“Có thể bay lượn trong hư không, cũng có thể du ngoạn trong nước.
Tốc độ đối với chúng ta mà nói là rất nhanh, nhưng đối với mấy vị tiền bối, có lẽ hơi chậm một chút!”
Mọi người nghe thấy tác dụng của phi thuyền, đều tỏ vẻ chấn kinh.
Bên ngoài lại có phi hành khí chở người lợi hại như vậy, đây là điều bọn họ chưa từng tưởng tượng tới.
Mấy người Hồn Khanh Hàn lại lắc đầu cười khổ:
“Ha ha… Có thể chở nhiều người như vậy, đã là rất nhanh rồi!”
Có thể chở một ngàn người, lại còn có thể có được tốc độ của Võ Thánh, điều này đã vô cùng nghịch thiên rồi.
Loại này dù là đặt ở mười vạn năm trước, bọn họ cũng không cách nào ngồi phi thuyền này.
Khi mọi người đi tới trong phi thuyền, càng khiếp sợ không nói nên lời.
Giống như một lão già nhà quê bước vào cung điện, từng người trợn tròn mắt.
Người đến đông đủ, Phong Phi Trần hô to: “Chúng ta xuất phát ngay!”
Thanh âm của Phong Phi Trần vang lên trong không gian tầng trên của phi thuyền.