Chương 1694: Báo Thù Vô Vọng
Mỹ Nhân Ngư tộc bây giờ đã không giống lúc trước, hiện tại các nàng có thể tự do tự tại sinh hoạt, không cần chịu bất kỳ chủng tộc nào ước thúc.”
Mỹ Nhân Ngư nghe được lời này của Dương Phong, lâm vào trầm tư.
Nàng rời khỏi tộc cũng đã mười mấy năm rồi, cũng là lúc nên trở về.
Không biết người nhà của nàng thế nào, không biết muội muội của nàng, có hóa thành Mỹ Nhân tộc hay chưa.
Ngay khi nàng đang trầm tư, Thanh Nhã đi tới trước mặt nàng, nhìn mặt nàng, sau đó nghiêng đầu hỏi:
“Vị mỹ nhân ngư tỷ tỷ này, tỷ tỷ có phải tên là A Hưu không?”
Mỹ Nhân Ngư tộc này nghe được tên A Hưu, lập tức hoàn hồn, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Thanh Nhã.
Làm sao nàng biết tên của ta?
“Ngươi… Sao ngươi biết ta tên A Hưu?”
Thanh Nhã thấy đối phương thật sự tên là A Hưu, lập tức hưng phấn,
“Là Xuân Vũ tỷ tỷ nói, tỷ ấy nói tỷ ấy có một tỷ tỷ ruột, sau khi trở thành Nhân Ngư liền lén rời khỏi nhà không biết tung tích.”
A Hưu nghe vậy đã biết người tên Xuân Vũ này chắc chắn là muội muội của mình.
“Muội muội… Là muội muội…”
A Hưu nói xong, nước mắt liền rơi xuống.
“A nương, người sao vậy? Sao người lại khóc?” A Mạc sau khi nhìn thấy liền khẩn trương.
…
Mười phút sau……
Dương Phong nhìn A Hưu và Thanh Nhã vẫn luôn nói chuyện của Xuân Vũ, ho khan hai tiếng.
“Khụ khụ!!”
Thu hút sự chú ý của mọi người.
Dương Phong nhìn A Mạc, nói: “A Mạc, ngươi biết Huyết Chi Trụ ở nơi nào không?”
Dương Phong cũng không quên mục đích chủ yếu hắn đến đây là gì.
A Hưu nghe Dương Phong hỏi thăm chuyện Huyết Chi Trụ, tò mò hỏi: “Vị đại nhân này, các ngươi muốn đi Huyết Chi Trụ?”
Dương Phong gật đầu, “Không sai, đi xem Huyết Chi Trụ rốt cuộc là cái dạng gì.”
Chuyện tiếp theo vô cùng thuận lợi, mọi người lên phi thuyền, xuất phát đi Huyết Chi Trụ.
Sau khi phi thuyền bay mười mấy phút, nước biển phía trước dần dần biến thành màu đỏ.
Càng đi vào trong, nước biển càng đỏ.
Cuối cùng biến thành màu đỏ như máu.
Huyết Chi Trụ đến rồi.
A Hưu chỉ về phía trước: “Đại nhân, nơi đó là Huyết Chi Nhãn.”
Dương Phong nhìn về phía trước, một cột nước đỏ đến phát tím, từ dưới đáy biển phun ra.
Dương Phong từ trong phi thuyền đi ra, đến trước Huyết Chi Trụ.
Dương Phong vẫy tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một đoàn nước màu đỏ.
Dương Phong cảm thụ một chút, nhiệt độ nước này khoảng 70 độ.
Nhiệt độ giống như nước suối nước nóng.
“Thú vị, quả nhiên là suối nước nóng.”
Nước suối nước nóng màu đỏ này không thường thấy, lưu lượng lớn như vậy, càng hiếm thấy.
Dương Phong nhìn suối nước nóng tên là Huyết Chi Trụ, có chút không biết làm sao.
Không biết tiếp theo phải làm như thế nào.
Sau khi nhìn một phút, Dương Phong ném vấn đề khó khăn này cho hệ thống.
“Hệ thống, ta đã tìm được suối nước nóng này rồi, tiếp theo phải làm như thế nào?”
Hắn nghĩ không ra biện pháp cũng không sao, có hệ thống, Dương Phong sẽ không để cho mình quá mệt mỏi.
Nếu không, ta muốn ngươi làm gì!
“Ký chủ, ngươi có ý kiến gì với suối nước nóng này không?”
Câu trả lời của hệ thống làm Dương Phong có chút mơ hồ.
Nhưng Dương Phong biết hệ thống nói như vậy, tuyệt đối có vấn đề.
Tuyệt đối có âm mưu gì đó ẩn giấu, hắn tuyệt đối không thể mắc lừa.
“Không có ý kiến.”
Dương Phong lập tức từ chối.
Nhưng mà hệ thống vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi: “Ký chủ, vậy ngươi có triển vọng gì với suối nước nóng này không?”
Mẹ kiếp, hệ thống này tuyệt đối đang giăng bẫy, ta tuyệt đối không thể để hắn lừa.
“Không có, hiện tại triển vọng của ta là hoàn thành nhiệm vụ Bất Lão Tuyền này!”
Dương Phong vội vàng từ chối.
Ta không còn là ta của ngày xưa nữa rồi, chỉ bằng chút trò này của ngươi còn có thể lừa được ta sao?
Thật nực cười!
“Vậy được, ngươi muốn hoàn thành nhiệm vụ này, hãy đến dưới đáy suối nước nóng lấy được Nhãn Tuyền là có thể hoàn thành nhiệm vụ.”
Lời này của hệ thống làm Dương Phong cảm thấy có vấn đề, nhưng lại không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu.
Cau mày, Dương Phong vẫn không nghĩ ra vấn đề trong lời nói của hệ thống là ở đâu.
Ai cũng biết nếu một vật gì đó không được sử dụng thường xuyên, nó sẽ bị hỏng.
Đầu óc của Dương Phong cũng vậy.
Bởi vì hắn không thường xuyên dùng não, bây giờ đến lúc cần dùng não, phát hiện đầu óc đã rỉ sét.
Cái gì cũng nghĩ không ra.
Nhưng Dương Phong sẽ không vì đầu óc rỉ sét mà buồn bã.
Nghĩ không ra, ta sẽ không nghĩ nữa, ngươi còn có thể cắn ta sao?
Ngay khi Dương Phong muốn gạt bỏ ý nghĩ này, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.
Cuối cùng hắn cũng biết vấn đề trong lời nói của hệ thống là ở đâu rồi!
Lúc này hệ thống cũng có chút lo lắng, chẳng lẽ kế hoạch của mình bị tên này biết rồi?
“Hệ thống, ngươi có biết tình huống phía dưới là như thế nào không?”
Giọng điệu của Dương Phong đột nhiên nghiêm túc.
“Phía dưới này có thể là dung nham, ngươi bảo ta xuống xem xét tình huống, ngươi xác định không phải muốn mạng của ta?”
Lúc này Dương Phong vô cùng tức giận, hệ thống đáng ghét này, chẳng lẽ muốn hại chết ta, rồi kế thừa của ta… chứ… Rồi kế thừa cửa hàng của ta sao?
Hệ thống nghe Dương Phong nói, thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra là mình lo lắng quá rồi, chỉ với cái đầu này của hắn, làm sao có thể nhìn ra kế hoạch của mình.