Chương 1743: Nhiệm Vụ Hoàn Thành, Tìm Thấy Thông Đạo Đến Tu La Giới

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1743: Nhiệm Vụ Hoàn Thành, Tìm Thấy Thông Đạo Đến Tu La Giới

Ngày kế tiếp!

Mọi thứ trong cửa tiệm Duyên Đến Duyên Đi đều bình thường.

Đương nhiên, ngoại trừ Dương Chưởng quỹ ra, tất cả mọi thứ đều bình thường.

“Hoan Hoan đại ca, hôm nay chủ nhân sao lại không có ở cửa tiệm?”

Tiểu Linh và Quả Quả mỗi ngày đều sẽ đến vấn an Dương Chưởng quỹ.

Nhưng hôm nay các nàng ở trong ngoài cửa tiệm, tìm kiếm thật nhiều lần

nhưng đều không thấy bóng dáng của Dương Chưởng quỹ đâu.

Vì vậy liền đi tới bên người Hổ Hoan Hoan, hỏi thăm tung tích của Dương Chưởng quỹ.

“Chưởng quỹ nói hắn có sở ngộ, cần bế quan mấy ngày, cho nên không có ra ngoài!”

Hổ Hoan Hoan ăn ngay nói thật, cũng không có giấu diếm gì.

Theo hắn thấy đây chính là một chuyện tốt, cũng không phải chuyện gì không thể nói.

Vu Thiên Khí và Cô Thiên Lang ở một bên nghe nói như thế, liếc mắt nhìn nhau.

“Lão đại quả nhiên là lão đại, đã lợi hại như vậy rồi mà vẫn có thể đột phá.”

Vu Thiên Khí đối với Dương Chưởng quỹ, đó là sùng bái vô điều kiện.

Huống chi là hiện tại, tự cho là biết được một chút thân phận của Dương Chưởng quỹ.

Hiện tại bọn họ chính là fan cuồng của Dương Chưởng quỹ.

Có thể nói Dương Chưởng quỹ chính là tín ngưỡng của bọn họ.

“Ha ha… Lão đại nhà chúng ta sao có thể đơn giản như vậy chứ? Ta có một loại dự cảm, chờ lão đại xuất quan lần này, chắc chắn sẽ càng thêm lợi hại hơn.”

Cô Thiên Lang cũng gật đầu nói.

Cô Thiên Lang biết cảnh giới càng cao thì càng khó để có thể đột phá.

Cho dù là với tu vi hiện tại của hắn, mấy trăm năm, thậm chí hơn ngàn năm cũng chưa từng có một lần đột phá.

Mỗi một lần đột phá, bọn họ đều sẽ có tiến bộ vượt bậc.

Loại tăng tiến này có đôi khi cũng không thể thể hiện ở trên cảnh giới.

Có thể đột phá cảnh giới là rất khó, nhưng tu luyện tâm cảnh lại càng khó hơn tu luyện cảnh giới.

Theo Cô Thiên Lang, có thể khiến cho Dương Chưởng quỹ đột phá, tuyệt đối là tâm cảnh.

Từ trong miệng hệ thống biết được, tính tình của Dương Chưởng quỹ không phải là tốt lắm.

Hiện tại xem ra, lần này Dương Chưởng quỹ bế quan, tuyệt đối là ở Hoang giới này đã lĩnh ngộ ra điều gì đó.

Cho nên mới tiến vào trạng thái bế quan.

Có đôi khi, con người ta không nên suy nghĩ quá nhiều.

Suy nghĩ quá nhiều dễ khiến bản thân suy nghĩ lung tung, tự mình đa tình.

Mà hiện tại, Vu Thiên Khí và Cô Thiên Lang đang tự biên tự diễn quá mức rồi.

Lúc này, trên lầu hai của cửa hàng.

Dương Phong nằm úp sấp trên giường lớn, miệng vẫn lầm bầm chửi rủa.

Tuy vết thương trên thân thể đã lành, nhưng vết thương tinh thần thì nhất thời vẫn chưa thể khỏi hẳn.

Nhục nhã!

Chuyện này, đối với Dương đại chưởng quỹ mà nói, quả là một sự sỉ nhục.

Nếu hệ thống không bồi thường cho hắn, chuyện này Dương đại chưởng quỹ nhất định sẽ không bỏ qua.

Hệ thống cũng đã lường trước được điều này, nên lúc này phải an ủi và bồi thường một chút cho Dương đại chưởng quỹ.

Còn bồi thường cái gì, thì để sau hãy nói!

Trước khi bồi thường, vẫn phải nói vài lời đã.

“Ký chủ, ngươi định ở lì trong phòng mười ngày sao?”

Dương Phong nằm vật ra giường, uể oải liếc nhìn hệ thống.

“Liên quan gì đến ngươi!”

Tâm trạng Dương đại chưởng quỹ lúc này vẫn rất tệ, ai gặp chuyện như vậy cũng sẽ không dễ chịu gì.

Đối với hệ thống cũng chẳng có giọng điệu tốt đẹp gì, vừa nói đã có chút mùi thuốc súng.

“Ấy… Ký chủ, ngươi làm sao vậy? Bổn hệ thống có đắc tội gì với ngươi đâu!”

Hệ thống đương nhiên biết tâm trạng Dương đại chưởng quỹ lúc này, nhưng hắn vẫn phải giả vờ như không biết.

Có vài chuyện, cho dù là do hắn làm, cũng không thể công khai thừa nhận.

Không phải do hắn làm, thì càng không thể thừa nhận.

Tóm lại, cứ giả ngu là được rồi.

“Hừ…”

Dương đại chưởng quỹ cười lạnh một tiếng.

Ta dù sao cũng là người từng học tiểu học, loại lời nói dối này đến trẻ mẫu giáo cũng không lừa được, vậy mà dám giở trò trước mặt bổn chưởng quỹ.

Hệ thống biết đã đến lúc dừng lại, nếu còn nói nhảm nữa, ký chủ này sẽ nổi đóa lên mất.

Vì vậy, hắn bèn nói ra ý tưởng đã chuẩn bị sẵn.

“Hay là bổn hệ thống tặng ngươi một chiếc ghế xích đu, chiếc ghế này là do một nhân vật cực kỳ lợi hại tự tay làm lúc còn trẻ đấy!”

Hệ thống dám chắc Dương đại chưởng quỹ nhất định sẽ hứng thú với chiếc ghế xích đu này.

Dù sao đây cũng là một chiếc ghế xích đu không tầm thường.

Nếu ngươi hỏi chiếc ghế này có gì mờ ám không, thì bổn hệ thống xin nói cho ngươi biết… Có.

Nếu không có gì mờ ám, bổn hệ thống sao lại hào phóng lấy ra như vậy?

“Ai?”

Dương đại chưởng quỹ vừa nghe, là một chiếc ghế xích đu do nhân vật lợi hại chế tạo, lập tức tới Tinh thần .

Trong lòng Dương Phong, hắn không cho rằng hệ thống lại tốt bụng tặng mình một chiếc ghế xích đu như vậy.

Chắc chắn có bí mật gì đó không thể nói ra được.

Nhưng cũng không ngăn cản hắn hỏi thăm, rốt cuộc là nhân vật lợi hại nào đã làm ra chiếc ghế xích đu này.

Chỉ cần chất lượng ghế đủ tốt, công năng đủ mạnh, để bổn chưởng quỹ chịu chút thiệt thòi cũng không phải là không thể thương lượng.

“Một nhân vật còn lợi hại hơn cả Ngoan Nhân Tiên Đế!”

Hệ thống không nói ra nhân vật lợi hại đó là ai.

Nhưng nhân vật còn lợi hại hơn cả Ngoan Nhân Tiên Đế, Dương Phong cũng có thể tưởng tượng ra được.

“Chiếc ghế xích đu này có gì đặc biệt?” Dương Phong tiếp tục hỏi.