Chương 1750: Nhanh Chóng Du Ngoạn Vũ Trụ
Tinh cầu đến từ Thánh Nguyên Hoang Giới nhiều như vậy, một Truyền Tống Môn trung cấp này rõ ràng là không đủ dùng.
Ngay cả thánh địa do nàng quản lý cũng có tới mấy trăm tinh cầu phụ thuộc.
Nếu như có thể mua thêm vài cái thì càng tốt.
Dù sao giá cả cũng không đắt.
“Đúng vậy, trước mắt chỉ có một Truyền Tống Môn trung cấp này, mười ngày sau quầy tự phục vụ sẽ làm mới ra một cái khác!”
Dương Phong giải thích một chút.
“Đa tạ Dương chưởng quỹ!”
Bách Luyện tiên tử mừng rỡ như điên khi nghe được tin tức này.
“Đi đi!”
Sau khi Bách Luyện tiên tử ra khỏi cửa hàng, nàng liền bị những người khác đi cùng vây quanh.
“Bách Luyện tiên tử, lúc nãy Dương chưởng quỹ gọi ngươi vào có chuyện gì vậy?”
Bách Luyện tiên tử nói sơ qua về chuyện lúc nãy, đồng thời nói cho những người này biết, mười ngày sau sẽ có Truyền Tống Môn trung cấp.
“Các vị, ta đi tìm Thiên Minh thương lượng một số việc đã!”
Sau khi nói xong, Bách Luyện tiên tử đi về phía mấy vị trưởng lão của Thiên Minh.
Hiện tại đã có Truyền Tống Môn trung cấp này, tinh cầu của bọn họ có thể tự do qua lại với Thiên Thần đại lục.
Sau khi Bách Luyện tiên tử rời đi, Dương Phong nhìn về phía Phong Diệu.
“Phong Diệu, trước đây ta đã từng nói với ngươi, khi nào có công pháp tu luyện của thực vật, sẽ ưu tiên cho ngươi mua!”
Phong Diệu vừa nghe thấy vậy, lập tức kích động hẳn lên.
“Đây là Nguyên Âm Tinh Bảo Lục, là công pháp để sinh linh thực vật tu luyện thành yêu tinh.”
Dương Phong lấy Nguyên Âm Tinh Bảo Lục ra khỏi không gian hệ thống.
“Đa tạ Dương chưởng quỹ!”
Phong Diệu lập tức đặt thẻ hội viên của mình lên bàn trà.
Từ khi Phong Diệu đến Thiên Ba hồ, hắn đã kiếm được rất rất nhiều kim tệ nhờ bán Huyền Ngọc Phong Vương mật.
“Ngươi hãy để những đóa hoa kia ghi nhớ phần cơ sở này, sau khi bọn chúng tu luyện xong phần cơ sở, hãy từ từ truyền thụ những tầng tâm pháp tiếp theo cho chúng.”
Dương Phong dặn dò Phong Diệu một phen, Phong Diệu cầm Nguyên Âm Tinh Bảo Lục rời đi.
…
“Huyền Linh, hai quyển này là pháp bảo của Đạo gia, ẩn chứa đại đạo vô hạn.
Quyển Thái Cực Huyền Môn Chu Thiên Công này là tâm pháp cơ bản của Đạo môn.
Chỉ có tu luyện thành công tâm pháp này mới có thể tu luyện những tâm pháp cao thâm hơn.”
Dương Phong đưa tay điểm vào Thái Cực Huyền Môn Chu Thiên Công, rồi lại điểm vào Tam Hoàng Kinh.
“Tam Hoàng Kinh là pháp môn vô thượng của Đạo giáo ta, chỉ cần lĩnh ngộ được một quyển là có thể bạch nhật phi thăng.”
Cuối cùng, Dương Phong dặn dò Huyền Linh: “Quyển pháp kinh này chỉ có đệ tử Đạo giáo mới có thể tu luyện.”
Nếu đây là công pháp của Đạo môn, vậy chắc chắn chỉ có đệ tử Đạo môn mới có thể tu luyện.
“Vâng, tổ sư!”
Huyền Linh lập tức lấy thẻ hội viên ra, mua hai quyển tâm pháp này.
Bên ngoài cửa hàng…
“Phong Diệu huynh đệ, Dương chưởng quỹ tìm ngươi có chuyện gì vậy?”
Vu Thiên Khí và Cô Thiên Lang thấy Phong Diệu đi ra khỏi cửa hàng thì lập tức tiến tới.
“Hắc hắc… Cũng không có chuyện gì lớn, Dương chưởng quỹ bán cho ta một quyển công pháp giúp thực vật tu luyện thành tinh.”
Phong Diệu nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý mới nhỏ giọng nói.
“Vậy chẳng phải là những đóa hoa của ngươi, mỗi đóa đều có thể tu luyện thành tinh sao?”
Vu Thiên Khí và Cô Thiên Lang đều biết những đóa hoa kia đã có chút linh trí.
“Đúng vậy!”
Phong Diệu gật đầu.
“Huynh đệ, hảo huynh đệ của ta.”
Vu Thiên Khí nhướng mày với Phong Diệu.
“Nếu sau này thực vật trong vườn bách thảo đều khai mở linh trí, ngươi đừng có keo kiệt đấy nhé!”
Ý nghĩ của Vu Thiên Khí rất đơn giản, nếu sau này thực vật trong vườn bách thảo đều khai mở linh trí.
Hắn hi vọng những thực vật này cũng có thể tu luyện công pháp mà Phong Diệu có được.
“Này… Đều là huynh đệ cả, đừng nói những lời khách sáo đó.
Nếu thực vật trong vườn bách thảo khai mở linh trí, cứ nói với ta là được!”
Ý nghĩ của Phong Diệu rất đơn giản, thực vật trong vườn bách thảo đều là của Dương chưởng quỹ.
Nếu chúng khai mở linh trí, hắn đương nhiên có nghĩa vụ chia sẻ công pháp này cho chúng cùng tu luyện.
Không chỉ vậy, những cây liễu đã khai mở linh trí, Phong Diệu cũng muốn chia sẻ công pháp này cho chúng.
Tiểu Tứ nhìn mặt trời trên cao, cảm thán: “Haiz… Giá mà trong hang động có thứ gì phát sáng thì tốt biết mấy!
Nếu có thứ gì phát ra ánh sáng bảy màu thì thạch nhũ trong hang động sẽ đẹp hơn biết bao nhiêu.”
Tiểu Tứ nhìn thấy mặt trời, liền nghĩ đến trong hang động tối om kia, nếu có thứ gì chiếu sáng thì tốt biết mấy.
Như vậy, trong hang động chắc chắn sẽ muôn màu muôn vẻ hơn.
“Thứ gì phát ra ánh sáng bảy màu?”
Một vị trưởng lão của Bách Luyện Thánh Địa đứng bên cạnh Tiểu Tứ nghe thấy vậy.
Liền nghĩ đến trên tinh cầu của bọn họ có rất nhiều loại đá phát ra ánh sáng bảy màu.
Hiện tại bọn họ biết Tiểu Tứ có quan hệ với cửa hàng.
Bọn họ mới đến đây, nếu có thể kết giao với Tiểu Tứ thì đối với thế lực của bọn họ mà nói chắc chắn là có lợi mà không có hại.
Nghĩ vậy, vị trưởng lão của Bách Luyện Thánh Địa liền đi đến bên cạnh Tiểu Tứ.
“Tiểu Tứ huynh đệ, ngươi cần thứ gì phát ra ánh sáng bảy màu sao?”
Tiểu Tứ thấy là trưởng lão của Bách Luyện Thánh Địa thì mỉm cười đáp lại.
Hắn đã nắm rõ tình hình của những thế lực đến từ ngoại vực.
Người của những thế lực này đều cố ý hoặc vô ý kết giao với hắn.