Chương 1771: Quỷ Mị Ký Cư Thể
Mọi người gật đầu lia lịa, bọn họ dự đoán số người tham gia hoạt động Trung thu lần này sẽ đạt tới 300 đến 500 vạn người.
Nếu như không xử lý tốt, gây nên hỗn loạn vậy thì khó mà kết thúc.
“Hay là như vậy đi!”
Diệp Huy đứng lên: “Nói thế nào thì chúng ta cũng là những thế lực lớn của Huy Hoàng thế giới, nên làm gương cho mọi người!”
Ngồi trong hội nghị này, phần lớn đều là người của các thế lực lớn.
Hơn nữa trên cơ bản đều là những người có vị trí quan trọng trong thế lực, không phải người quyết định thì cũng là người có tiếng nói.
Cục diện hiện tại như vậy, thân là những kẻ đứng đầu đại lục này, lẽ ra phải làm gương cho các thế lực khác.
“Lần hoạt động Tết Trung thu này chỉ có bốn ngày ngắn ngủi, nếu dựa theo hình thức trước kia, số người có thể tham gia hoạt động thật sự là có hạn.
Ta đề nghị ngày rằm tháng tám, cơ hội vào cửa hàng sẽ do các thế lực chúng ta bao hết, ba ngày sau đó, sẽ nhường lại cho những người khác!
Ba ngày này, các thế lực chúng ta không nên đi chen chúc náo nhiệt nữa.”
Đề nghị này của Diệp Huy, đã được toàn bộ mọi người đồng ý.
“Ta đồng ý với biện pháp này!”
“Ta cũng đồng ý!!”
“Được!!”
Cuối cùng, mọi người đều nhất trí quyết định thực hiện đề nghị này của Diệp Huy.
Đương nhiên, mọi người cũng bổ sung thêm một số điểm còn thiếu sót trong đề nghị này.
“Được… Mọi người hãy công bố quyết định này ra ngoài, để mỗi người đến tham gia hoạt động Trung thu đều biết!”
Theo tin tức này được công bố, những người đến tham gia hoạt động Trung thu ở xung quanh Thiên Phong thành đều vì thế mà bàn tán xôn xao.
Có một số người bất mãn đối với điều lệ phân bổ thời gian vào cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi trong hoạt động Trung thu do năm liên minh này đặt ra.
Nhưng đây là do năm đại lục liên minh cùng nhau ban hành, cho dù ngươi có ý kiến cũng phải nhịn.
Dù sao người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ngươi không có thực lực để thay đổi thì chỉ có thể im lặng chấp nhận.
Dù sao, quy tắc là do kẻ mạnh đặt ra.
Nhưng đại đa số mọi người đều đồng ý với điều lệ phân bổ thời gian do năm liên minh đặt ra.
Các thế lực lớn này đã nhường bước để mọi người đều có cơ hội vào cửa hàng tham gia.
Nếu ngươi còn được voi đòi tiên thì đúng là không biết điều.
Huyền Không đại điện.
Ngụy Khiếu Đình từ Huyền Không bí cảnh đi ra, trên mặt tràn đầy nụ cười vui mừng khôn xiết.
“Ồ, nhìn bộ dạng tiểu tử ngươi thế này, lại nhặt được bảo bối gì trong bí cảnh rồi à?”
Hổ Thiên Thiên nhìn bộ dạng này của Ngụy Khiếu Đình, liền biết hắn ở trong Huyền Không bí cảnh lại nhận được lợi ích to lớn.
Nếu không, Ngụy Khiếu Đình tuyệt đối sẽ không lộ ra vẻ mặt vui mừng khôn xiết như thế này.
Ngụy Khiếu Đình cố nén sự vui mừng trong lòng, lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cũng nhặt được một chút đồ tốt, chỉ là một chút thôi.”
Ngụy Khiếu Đình nói xong, suýt chút nữa thì cười phá lên.
Hổ Thiên Thiên liếc hắn một cái, liền mất đi hứng thú nói chuyện với hắn.
Tên tiểu tử này tuổi còn trẻ không học điều tốt, lại học người ta nói dối.
Khi Ngụy Khiếu Đình xuất hiện bên hồ Thiên Ba, bộ dạng tiểu nhân đắc ý kia liền lọt vào mắt Dương Phong.
“Tiểu tử, nhìn ngươi đi đường mà như bay thế kia, có phải đã nhận được bảo vật gì rồi không?”
Dương Phong cơ bản chưa từng thấy Ngụy Khiếu Đình có hành vi như vậy, trừ phi có chuyện vui lớn xảy ra, nếu không với tính cách của Ngụy Khiếu Đình thì không thể nào làm ra bộ dạng tự cao tự đại như vậy.
Hôm nay là ngày cuối cùng thẻ tu tiên trong tay Ngụy Khiếu Đình còn hiệu lực.
Chắc chắn là tên tiểu tử này ở trong Huyền Không bí cảnh, lại nhận được lợi ích lớn lao gì đó.
“Hắc hắc… Nhận được một chút vật phẩm tốt!”
Ngụy Khiếu Đình duỗi tay phải ra, làm một động tác ra hiệu một chút.
Dương Phong cũng lười nghe hắn nói nhảm, trực tiếp dùng Địa Linh Thiên Nhãn nhìn qua.
Hình ảnh Ngụy Khiếu Đình ở trong bí cảnh thí luyện, giống như tua phim chiếu lại trước mắt Dương Phong.
Dương Phong nhìn thấy Ngụy Khiếu Đình ở trong một đạo quán đổ nát, sau khi nhận được một số vật phẩm, thật sự là cảm thấy vui mừng cho Ngụy Khiếu Đình khi có vận may tốt như vậy.
“Xem ra, vận khí của ngươi không tệ, lại có được vật phẩm này!”
Trong số những vật phẩm mà Ngụy Khiếu Đình nhận được, có một vật phẩm có thể nói là vật phẩm tốt nhất được tìm thấy trong bí cảnh từ trước đến nay, không có vật nào khác sánh bằng.
“Hắc hắc… Cũng tạm được!”
Ngụy Khiếu Đình có chút ngượng ngùng gãi đầu.
“Hi vọng ngươi không làm uổng phí uy danh của nó!”
Dương Phong rất ít khi nói những lời như vậy với người khác, một khi đã nói ra thì có nghĩa là hắn rất coi trọng chuyện này.
Ngụy Khiếu Đình nhận được một truyền thừa võ đạo tên là Thái Huyền Môn, còn có một số tín vật của chưởng môn Thái Huyền Môn.
Thái Huyền Môn này thuộc về Đạo giáo, Dương Phong tự xưng là tổ sư của Đạo giáo.
Đương nhiên phải quan tâm một chút đến chuyện này.
Ngụy Khiếu Đình đứng thẳng người, vẻ mặt ngượng ngùng biến mất không còn dấu vết.
Thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc và kiên định.
“Dương chưởng quỹ yên tâm, chờ ta có chút thành tựu, sẽ đi hoàn thành di nguyện của lão nhân gia, khôi phục lại sự huy hoàng của Thái Huyền Môn.”