Chương 1788: Vũ Trụ Rộng Lớ
Dương Phong đợi sau khi bọn Tiểu Bạch đều tiến vào bí cảnh thí luyện, mới từ lầu hai đi xuống.
Trạm dừng chân đầu tiên của hắn vẫn là máy rút thưởng.
Trong lòng Dương Phong, dâng lên một loại cảm giác sắp có vận may lớn ập tới.
Chính là loại cảm giác này, khiến Dương Phong tràn đầy tự tin.
“Chúc mừng ngươi, rút trúng thần bí đại thưởng!”
“Chúc mừng ngươi, rút trúng thần bí tiểu thưởng!”
“Chúc mừng ngươi, rút trúng giải an ủi!”
Khi máy rút thưởng vang lên ba tiếng chúc mừng ngươi, Dương Phong ngây người!
Một thần bí đại thưởng, một thần bí tiểu thưởng.
“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp!”
Dương Phong thực sự khó tin, vận khí của mình hôm nay, vậy mà tốt đến mức độ này.
Chưa từng có, thật sự là chưa từng có!
Thần bí đại tiểu thưởng đều rút được rồi!
Nhưng đáng tiếc là, quà Trung thu vẫn chưa xuất hiện.
Nhưng mà điều này cũng không sao, nếu hôm nay vận khí bùng nổ như vậy, quà Trung thu không có lý nào không xuất hiện.
“Hắc hắc… Để bổn chưởng quỹ xem thử, trong thần bí đại tiểu thưởng này, là vật phẩm gì.”
Dương Phong lấy ra ba vật phẩm từ trong máy rút thưởng.
Hai hộp quà màu vàng kim và một đồng tiền vàng.
Dương Phong mở hộp thần bí tiểu thưởng ra, bên trong là một quyển công pháp nằm giữa Thiên giai và Thần giai.
Dương Phong liếc mắt nhìn liền ném vào trong không gian hệ thống, hắn đối với những công pháp này không có hứng thú.
Trong thần bí đại thưởng là một tấm thẻ bài.
Dương Phong tưởng là thẻ bài vô địch, trong lòng có chút hưng phấn.
Cuối cùng nhìn kỹ thì ra là thẻ bài kim cương đen công năng cửa hàng.
Thẻ bài kim cương đen công năng cửa hàng, có thể không giới hạn số lần tiến vào phòng xem phim, phòng lĩnh ngộ cùng các phòng công năng khác của cửa hàng.
Có thể nói là một thẻ trong tay, phòng công năng ta có.
Tấm thẻ bài này ở bên ngoài xem ra là vô cùng trân quý, cộng thêm tấm trong tay Dương Phong, cũng chỉ có hai tấm.
Mặc dù thẻ bài kim cương đen công năng cửa hàng này vô cùng trân quý.
Nhưng tấm thẻ này ở chỗ Dương Phong, cũng giống như giấy thường.
Dương Phong cũng sẽ không để ý những vật phẩm này có tác dụng với hắn hay không, hắn muốn chính là phần thưởng này, phần thưởng là cái gì hắn không quan tâm.
Cái máy rút thưởng này đã cho hắn một khởi đầu tốt, tiếp theo hắn muốn hướng quà Trung thu phát động tấn công.
“Hôm nay vận khí của bổn chưởng quỹ vượng như vậy, quà Trung thu, ngươi mau xuất hiện cho bổn chưởng quỹ đi!”
Thế nhưng, trời sắp sáng, Dương Phong vẫn không thu hoạch được gì.
Điều này khiến Dương Phong có chút không chịu nổi.
Không khoa học a, vận khí của bổn chưởng quỹ vượng như vậy, không lý nào không lấy được một cái quà Trung thu.
Trừ phi…
“Hừ… Hệ thống, ngươi chắc chắn không phải ngươi ngầm giở trò, mới khiến bổn chưởng quỹ không lấy được thẻ bài Vô Địch?”
Dương Phong vẫn hoài nghi tất cả những chuyện này đều là hệ thống ngầm giở trò, nếu không hắn không thể nào liên tục mấy ngày cũng không lấy được một món quà.
“Bổn hệ thống không rảnh rỗi như vậy!”
Hệ thống bày tỏ mình không chịu nhận lỗi, chuyện này căn bản không liên quan gì đến mình.
Không phải chỉ là một phần quà Trung thu nho nhỏ thôi sao, bổn hệ thống sẽ không để ý đến loại chuyện nhỏ nhặt này.
Nếu Dương Phong có thể từ quà Trung thu nhận được thẻ bài vô địch, hoặc là thẻ bài Vô Địch Vương, vậy cũng chỉ có thể là Dương Phong may mắn.
Hệ thống sẽ không can thiệp.
“Vậy ngươi hãy thề đi!”
Hệ thống: “…”
“Nhanh lên, hệ thống ngươi mau thề đi!”
Hệ thống suýt chút nữa thì hộc máu, sao mình lại gặp phải thứ đồ chơi này chứ.
“Bổn hệ thống xin thề, tất cả những chuyện này đều không liên quan gì đến bổn hệ thống!”
Cuối cùng hệ thống bất đắc dĩ, chỉ có thể thề.
Như vậy còn tạm được!
Dương Phong đối với biểu hiện của hệ thống rất hài lòng, nhưng hắn hiện tại muốn biết, trong quà Trung thu có thể mở ra thẻ bài vô địch hay không.
Nếu như không mở ra được, vậy hắn sẽ không tiếp tục tốn công vô ích.
“Hệ thống vậy ngươi nói, trong quà tặng này có thể mở ra thẻ bài vô địch hay không?”
Hệ thống đối với vấn đề này cũng không có giấu giếm, đáp: “Nếu là người khác thì không mở ra được, nếu là ký chủ, là có khả năng!”
Sau khi hệ thống nói xong, trong lòng âm thầm bổ sung một câu, ‘Khả năng này bằng không’.
Hoạt động bất kể đối với ai đều như nhau, sẽ không bởi vì ngươi là chủ tiệm, mà có thêm chiếu cố.
Đó là không thể nào!
Hệ thống nói như vậy cũng chỉ là đang an ủi Dương Phong.
Nếu không bây giờ nói cho hắn biết không có khả năng mở ra thẻ bài vô địch, hệ thống sợ Dương Phong sẽ sụp đổ.
Dù sao, đã hy vọng suốt ba ngày.
Tuyệt đối không thể ở ngày cuối cùng sắp đến, khiến hắn mất hết tự tin!
“Vậy thì được, vậy thì được!”
Có thẻ bài vô địch là tốt rồi, còn một ngày nữa, bổn chưởng quỹ nhất định phải có được quà Trung thu.
…
Thánh Giới.
Cỗ khí tức tà ác cường đại bao phủ trên không Thánh Giới, giống như thủy triều rút đi.
Đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười hơi thở, khí tức tà ác trên bầu trời Thánh Giới đều biến mất không còn dấu vết.
Điều này khiến cho người của cả Thánh Giới, đều rơi vào trạng thái hoang mang.