Chương 1820: Đội Tuần Tra Khôi Lỗi
Có lẽ không bao lâu nữa, Hóa Hình Đan sẽ chính thức xuất hiện trước công chúng.
Trong số các thành viên của cửa hàng, bốn người Tiểu Bạch đều đã bước vào Nguyên Anh sơ kỳ.
Trần Lâm đạt tới Kim Đan hậu kỳ, Triệu Kính Chi bước vào Kim Đan trung kỳ, Lý Tú Ngưng Kim Đan sơ kỳ.
Ba người Ngụy Đình Đình, Triệu Nhã Phương, Đạm Đài Dao Sương đều đột phá tới Luyện Khí đại viên mãn.
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đương nhiên đã trở thành linh thú.
Hổ Thiên Thiên đột phá tới Kim Đan trung kỳ, Hổ Hoan Hoan là Trúc Cơ hậu kỳ.
Còn Nhất Hào thì vẫn vậy.
Tiểu Lan, Tiểu Tử cũng đã trở thành linh thú, đều đạt tới Kim Đan sơ kỳ.
Mấy ngày trước, Sở Mộng Vân cũng đã đột phá tới Kim Đan hậu kỳ.
Về phần Dương Phong, cả cảnh giới và thần thức đều có tiến bộ rất lớn.
Cảnh giới đã đạt tới Nguyên Anh đại viên mãn, chỉ còn một bước ngắn nữa là đến Xuất Khiếu kỳ.
Thần thức cũng đột phá tới Phân Thần trung kỳ.
Trong ba tháng này, nhiệm vụ chi nhánh của Dương Phong cũng đã thất bại hai lần.
Hình phạt cho hai lần thất bại này là phong ấn cảnh giới mười ngày.
Dương Phong cũng không để tâm, mười ngày thì mười ngày.
Hệ thống cũng đã lợi dụng hai mươi ngày này để làm rất nhiều việc.
Trong cửa hàng.
Hôm nay, sau khi kết thúc kinh doanh, Dương Phong triệu tập mọi người tới để thông báo một việc.
“Ngày mai chính là thời điểm Tầm Tiên bí cảnh mở ra, nếu như ai có chìa khóa tiến vào, có thể vào đó thử vận may một phen!”
Trong số các thành viên của cửa hàng, Tiểu Bạch, Huyền Phi, Hồng Vân, Thanh Nhã, Trần Lâm đều có được một chiếc chìa khóa tiến vào Tầm Tiên bí cảnh.
Đây không phải là do bọn họ tự mình tìm được, chìa khóa của Tiểu Bạch cùng những người khác là do Hổ Mãnh tặng, còn chìa khóa của Trần Lâm là do Diệp Hoa Đình ban cho.
Năm người bọn họ cũng hết sức tò mò về Tầm Tiên bí cảnh.
Đều muốn đi vào đó để khám phá hư thực.
Đám người Tiểu Bạch muốn tiến vào Tầm Tiên bí cảnh, ngoài việc có chìa khóa, còn phải có Dương Phong tự mình dẫn dắt.
Nếu không thì bọn họ cũng không vào được.
Dù sao cảnh giới của bọn họ đã vượt xa Võ Hoàng.
Hơn nữa, đây là bí cảnh được tạo ra dành cho võ giả cấp thấp, tu tiên giả dù có chìa khóa trong tay cũng không thể tiến vào.
Trừ phi có chìa khóa trong tay, lại do Dương Phong tự mình dẫn dắt, mới có thể tiến vào Tầm Tiên bí cảnh.
“Vâng, chủ nhân (chưởng quỹ)!”
Sau khi căn dặn xong, Dương Phong trở về lầu hai của cửa hàng.
Nghĩ đến còn nửa tháng nữa là đến Tết, Dương Phong liền muốn lấy từ hệ thống một ít đồ vật.
Ví dụ như gói quà năm mới chẳng hạn!
“Hệ thống, qua nửa tháng nữa là đến Tết rồi, ngươi không định bày tỏ chút gì sao?”
Có thể chiếm được chút tiện nghi từ hệ thống thì cứ chiếm.
Nếu như phải tự mình bỏ ra kim tệ, hoặc là linh thạch để mua quà tặng năm mới, vậy thì đó chính là một khoản chi tiêu khổng lồ.
Số kim tệ và linh thạch mà Dương Phong đang giữ lại còn có tác dụng rất lớn.
“Yên tâm đi, bản hệ thống sẽ không keo kiệt giống như ngươi đâu!”
Giọng điệu khinh thường của hệ thống vang lên trong đầu Dương Phong.
Tên ký chủ này thật sự là quá keo kiệt, lúc nào cũng muốn kiếm chác trên đầu mình…
Dương Phong nghe thấy hệ thống nói mình keo kiệt thì liền cảm thấy không vui.
“Ta nói hệ thống, ta đây không phải là keo kiệt có được không.
Ta đã dự trữ một vạn ức kim tệ để đổi lấy hoạt động năm mới rồi đấy.”
Trong tài khoản của Dương Phong có hơn một vạn ức kim tệ.
Đây là Dương Phong đặc biệt để dành cho việc đổi lấy hoạt động năm mới.
Dù sao, hệ thống cũng sẽ không chủ động đưa ra hoạt động ngày lễ.
Hiện tại bất luận cửa hàng muốn tổ chức hoạt động gì, đều cần Dương Phong bỏ ra kim tệ để đổi lấy.
“Hoạt động năm mới là việc mà ngươi nên làm, chuyện này chẳng liên quan gì đến việc ngươi có chuẩn bị quà tặng năm mới cho nhân viên hay không!”
Dương Phong nghe xong cũng thấy đúng, nếu hệ thống đã chuẩn bị cung cấp quà tặng cho các thành viên của cửa hàng.
Vậy thì ta sẽ không thảo luận chuyện này với hệ thống nữa.
Cứ mặc kệ hắn nói lung tung.
Ta keo kiệt thì đã sao, ta chính là keo kiệt đấy, ta chính là tiểu nhân đấy, ngươi làm được gì nào!
Chung Nam sơn.
Cửa vào Tầm Tiên bí cảnh.
Nơi này đã là người đông như kiến cỏ.
Cả ngọn núi đều chật kín người và ma thú.
Còn có cả những sinh vật bay trên không trung, lít nha lít nhít, tạo cảm giác như che khuất cả bầu trời.
Tuyệt đại đa số những người ở đây đều là tới xem náo nhiệt.
Dù sao Tầm Tiên bí cảnh này là do cửa hàng tạo ra, mọi người đều vô cùng hiếu kỳ về những thứ có thể thu được từ.
Khi Dương Phong dẫn theo đám người Tiểu Bạch đến Chung Nam sơn, tất cả mọi người đều nhường đường cho hắn.
Để cho Dương Phong đi thẳng đến lối vào của Tầm Tiên bí cảnh.
Những người có thể đứng ở bên cạnh lối vào bí cảnh, đều là người đứng đầu của các thế lực lớn.
Vừa nhìn thấy Dương Phong đến, bọn họ liền đến hành lễ chào hỏi.
“Huyền Linh không biết lão tổ sắp đến, không thể nghênh đón từ xa, mong lão tổ thứ tội.”
Huyền Linh đi đến bên cạnh Dương Phong, vẻ mặt hổ thẹn nói.
“Không sao, ta đến đây chỉ là để xem xét một chút, xem trong bí cảnh còn chỗ nào cần cải tiến hay không.”
Dương Phong khoát tay, hắn không quá để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này.