Chương 1868: Hồ Nhược Thủy
“Thiên Nhãn… khai!”
Vu Thiên Khí quát lớn, trên trán tỏa ra hào quang nhàn nhạt,
Một con mắt đang nhắm chặt xuất hiện.
Con mắt dựng đứng kia chậm rãi mở ra,
Hai tên đệ tử Thiên Tà Môn nhìn thấy con mắt kia, như bị một luồng khí tức đáng sợ khóa chặt, toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Thiên Nhãn bắn ra hai đạo sáng,
Chiếu thẳng vào người hai tên đệ tử Thiên Tà Môn.
“A!”
“Không!”
Sau tiếng kêu thảm thiết, hai tên đệ tử Thiên Tà Môn hóa thành tro bụi.
Giải quyết xong hai tên kia, Vu Thiên Khí nhìn về phía thông đạo, lạnh lùng nói:
“Xem ra Thánh Giới có kẻ không an phận a!”
Không biết là thế lực nào không có mắt nhìn, lại dám phái người xuống đây giương oai.
Chẳng lẽ bọn chúng không biết Cuồng Kiêu Hoang Giới được lão đại của ta bảo kê sao?
Nhìn hai tên tuần sứ đã hóa thành tro bụi, Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão đều lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.
Đối thủ của hai tên tuần sứ kia vốn dĩ là bọn hắn,
Vậy là mất đi cơ hội lập công trạng tiêu diệt cường giả Thiên Nhân cảnh khi tu vi chỉ là Siêu Thần cảnh.
Tất cả là tại bọn hắn nói nhảm nhiều quá, khiến đối thủ bị Vu Thiên Khí cướp mất.
Hai vị trưởng lão vô cùng buồn bực.
Nghe thấy Vu Thiên Khí nói vậy, hai mắt bọn hắn lại sáng lên.
“Hắc hắc, hy vọng bọn chúng phái thêm vài tên nữa xuống đây.” Đại trưởng lão mong chờ nói.
“Không sai, chỉ cần bọn chúng dám tới, chúng ta sẽ dám giết!” Nhị trưởng lão cũng hừng hực khí thế.
Nếu có lần sau, bọn hắn tuyệt đối sẽ không nói nhảm nữa…
Chỉ cần đối phương dám lộ ra địch ý, bọn hắn sẽ lập tức ra tay tiêu diệt!
…
Hồ Thiên Ba.
Lầu hai, tiệm Duyên Đến Duyên Đi.
Dương Phong nằm trên ghế tựa, nhàn nhã ngâm nga một khúc nhạc.
Bỗng nhiên, hắn mở mắt.
Hắn chợt nhớ tới một nơi bản thân đã lâu chưa ghé thăm.
“Không biết Tinh Thần không gian bây giờ ra sao rồi nhỉ?”
Đã lâu rồi hắn chưa bước vào Tinh Thần không gian của mình.
Không biết nó đã biến hóa thế nào.
Liệu có sinh mệnh nào xuất hiện hay chăng?
Khi Dương Phong đến Tinh Thần không gian, hắn bị cảnh tượng trước mắt dọa cho giật mình.
“Ta kháo, vậy mà đã xuất hiện nhiều tinh hệ như vậy!”
Tinh Thần không gian vốn chỉ có một tinh hệ, giờ đã có tới mấy trăm.
Không ngờ lâu như vậy không vào, Tinh Thần không gian lại biến đổi lớn đến thế.
Mấy trăm tinh hệ này, không biết có bao nhiêu tinh cầu.
Không biết trên những tinh cầu ấy, có sinh mệnh tồn tại hay không.
Dương Phong nôn nóng xem xét.
Thần thức đảo qua.
Một giây sau, Dương Phong lộ vẻ thất vọng.
Trong mấy trăm tinh hệ này, không một tinh cầu nào có sinh mệnh tồn tại.
Vẻ thất vọng trên mặt Dương Phong chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Hắn muốn đến những tinh cầu kia xem thử, chúng là dạng tồn tại như thế nào.
“Hệ thống, nếu ta đến những tinh cầu kia, liệu có gây tổn hại gì cho chúng không?”
Trước khi đi, Dương Phong phải hỏi xem mình có thể xuất hiện trên những tinh cầu ấy hay không.
Dù sao hắn cũng là chủ nhân của Tinh Thần không gian này.
Hắn sợ những tinh cầu kia không chịu nổi thân thể mình, từ đó tạo thành tổn thương to lớn.
“Yên tâm, nếu ngươi chỉ nhìn ngắm thì sẽ không gây tổn hại gì đâu.”
Lời hệ thống khiến Dương Phong thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không gây tổn hại gì cho những tinh hệ và tinh cầu này là được.
Dương Phong nhìn một tinh cầu có núi non sông ngòi, trong lòng nảy ra một ý niệm.
Sau đó, hắn đã đến tinh cầu đó.
Khi hắn đặt chân lên mặt đất tinh cầu này, mọi thứ về nó đều hiện lên trong đầu hắn.
Tinh cầu này lớn nhỏ tương đương địa cầu, nhưng đại lục lại nhiều hơn rất nhiều.
Chỉ là hiện tại nó vẫn trong trạng thái hoang vu, không có chút thực vật nào.
Trong những hồ nước, sông ngòi, biển cả ấy, cũng không có bất kỳ sinh mệnh nào tồn tại.
Ngay cả vi sinh vật cũng không có.
Dương Phong nhìn xung quanh, một ý nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu.
Hắn nhìn ngọn núi nhỏ trước mặt, trong đầu hiện lên ý nghĩ muốn nó cao lên.
Ngay sau đó, ngọn núi nhỏ ấy đột nhiên cao vút.
Từ độ cao vài trăm mét biến thành vài nghìn mét.
Tốc độ tăng lên chóng mặt.
Cho đến khi trong đầu Dương Phong xuất hiện ý nghĩ dừng lại.
Ngọn núi mới ngừng cao lên.
“Ta kháo… Đây chính là năng lực của Sáng Thế Thần sao?”
Nghĩ vậy, Dương Phong liền nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Nếu trong đầu hắn nghĩ muốn nơi này mọc đầy cây cối, tràn ngập sinh mệnh.
Vậy thì thế giới này có thể mọc ra cây cối, có sinh mệnh hay không?
Nghĩ là làm!
Trong đầu Dương Phong hiện lên ý nghĩ muốn thế giới này tràn ngập màu xanh, mọc đầy cây cối.
Thế nhưng…
Dương Phong đã nghĩ quá đơn giản.
Thế giới này vẫn như cũ, không hề thay đổi!
Sau khi thử vài lần, ngoài việc thay đổi diện mạo thế giới ra.
Những thứ khác, dù Dương Phong có vắt óc suy nghĩ cũng vô dụng.
Tức giận, Dương Phong bèn thay đổi diện mạo thế giới này, biến nó thành gần giống với địa cầu.
Cũng tạo ra bảy châu bốn biển.
Xem thử thế giới này có xuất hiện lịch sử phát triển giống địa cầu hay không.
“Hệ thống, ngươi nói bao lâu nữa thì nơi này mới xuất hiện sinh mệnh?”
Dương Phong có chút nôn nóng.
Sau khi tự mình thử nghiệm năng lực của bản thân trong Tinh Thần không gian.
Hắn muốn nhanh chóng lấp đầy nơi này bằng sinh mệnh.
Như vậy, hắn có thể xem xem mình có năng lực gì với những sinh linh ấy.