Chương 1910: Vận May Của Huyền Gia
Không Gian pháp tắc cũng chia làm rất nhiều loại, có loại có thể khiến trời đất biến sắc, vượt cấp đánh bại đối thủ.
Có loại lại bình thường, chỉ có thể giúp người sử dụng đứng ở thế bất bại trong những người cùng cấp.
Có loại lại vô cùng vô dụng, bỏ thì tiếc mà dùng thì cũng chẳng được tích sự gì.
Ngay khi Dương Phong đang suy nghĩ về chuyện này, khi mọi người đều đang bàn tán về Diệp Vô Đạo.
Trên không trung phía trên cửa hàng, bỗng nhiên vang lên một tiếng chuông.
“Ùng…”
Tiếng chuông vang dội, kéo dài.
Khiến tất cả mọi người đều ngẩn ra, kể cả Dương Phong.
“Chuyện gì vậy? Sao đột nhiên lại có tiếng chuông?”
Tất cả mọi người đồng loạt quay về phía cửa hàng, ngẩng đầu nhìn lên.
Muốn xem thử trên bầu trời phía trên cửa hàng có xuất hiện biến hóa gì hay không.
Thế nhưng tiếng chuông vẫn vang lên không ngừng, không có dấu hiệu dừng lại.
“Hệ thống, chuyện gì vậy?”
Lúc này Dương Phong cũng không thể bình tĩnh nổi nữa, rốt cuộc là có chuyện gì, chẳng lẽ cửa hàng xảy ra vấn đề gì sao?
“Có kẻ thành công lĩnh ngộ ba loại võ đạo, hơn nữa dung hợp ba loại võ đạo này lại với nhau một cách hoàn mỹ.
Tiếng chuông sẽ dừng lại sau ba mươi hơi thở!” Hệ thống giải thích!
Dương Phong nghe hệ thống giải thích, lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
“Oa, ngưu bức như vậy sao?”
Lại có kẻ lĩnh ngộ ba loại võ đạo, hơn nữa còn dung hợp ba loại võ đạo này lại với nhau.
Ngưu bức, ngưu bức, thật sự quá ngưu bức!
Sau khi tiếng chuông kết thúc, phía trên cửa hàng xuất hiện một dòng chữ.
“Chúc mừng hội viên Phi Tuyết, thành công dung hợp võ đạo.”
Nhìn dòng chữ trên cửa hàng, cái tên “Phi Tuyết” vô cùng xa lạ, trước kia căn bản chưa từng xuất hiện.
Đây chắc chắn là dùng tên giả rồi, xem ra kẻ dung hợp ba loại võ đạo này không muốn để mọi người biết hắn là ai.
Thú vị đấy!
Võ đạo này còn có thể dung hợp.
Dương Phong thông qua hệ thống biết được võ đạo có thể không ngừng dung hợp.
Không chỉ có thể dung hợp cùng một loại võ đạo, mà còn có thể dung hợp những võ đạo khác.
Dương Phong sau khi biết được kẻ này là ai, cũng không lộ ra vẻ mặt quá bất ngờ.
Lấy sự am hiểu về võ đạo của kẻ này, có thể dung hợp ba loại võ đạo cũng không phải chuyện hiếm lạ.
Hơn nữa ba loại võ đạo của hắn đều thuộc về kiếm đạo!
“Dung hợp võ đạo?”
“Dung hợp võ đạo là có ý gì?”
Mọi người sau khi khiếp sợ, bắt đầu thảo luận dung hợp võ đạo rốt cuộc là có ý gì.
Mặc dù có người đoán được dung hợp võ đạo là nhiều loại võ đạo dung hợp lại với nhau.
Nhưng mọi người đều không dám chắc liệu có phải như vậy hay không.
Rất nhanh, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Dương Phong.
Dương Phong biết ý của mọi người, liền đem chuyện võ đạo có thể dung hợp nói cho mọi người nghe.
Mọi người biết được tình huống này, thần sắc trở nên vô cùng đặc sắc, đặc biệt là những kẻ đã lĩnh ngộ võ đạo.
Thì ra võ đạo không chỉ có thể lĩnh ngộ nhiều loại, hơn nữa còn có thể dung hợp chúng.
Đây là điều trước giờ bọn họ chưa từng nghĩ tới.
Tên gọi là “Phi Tuyết” này thật sự quá ngưu bức, lại có thể lĩnh ngộ hai loại võ đạo trở lên, còn có thể dung hợp những võ đạo này lại với nhau.
Nhưng trình độ có hạn, bọn họ chỉ có thể dùng từ “ngưu bức” để diễn tả tâm tình của mình lúc này.
“Thế mà lại không dùng tên thật, rốt cuộc Phi Tuyết này là ai, lại có thể dung hợp võ đạo.”
“Không biết sau khi dung hợp võ đạo, uy lực sẽ tăng lên bao nhiêu?”
“Võ đạo sau khi không ngừng dung hợp, sẽ trở thành tồn tại như thế nào?”
Một số người lại bắt đầu nghi hoặc, và bắt đầu thảo luận sôi nổi.
Đây không chỉ là điều mà mọi người nghi hoặc, Dương Phong cũng vô cùng nghi hoặc.
“Hệ thống, sau khi kẻ này dung hợp ba loại võ đạo, vậy võ đạo này còn được coi là võ đạo nữa hay không?
Võ đạo sau khi dung hợp đến cảnh giới cao nhất, sẽ biến thành tồn tại như thế nào?”
“Chỉ cần thuộc về phạm trù võ đạo, cho dù dung hợp bao nhiêu lần thì nó vẫn là võ đạo.
Chỉ là uy lực có khác biệt mà thôi.
Sau khi võ đạo đạt đến cảnh giới cao nhất, có thể nói là võ đạo, cũng có thể nói không phải là võ đạo.”
Hệ thống giải thích cho Dương Phong.
Dương Phong đối với lời giải thích của hệ thống cũng không hiểu rõ lắm, “Ý ngươi là sao?”
Hệ thống tiếp tục giải thích: “Đạt đến cảnh giới cao nhất của võ đạo, mặc dù đã vượt qua phạm vi của võ đạo thông thường, nhưng lại chưa thể thoát khỏi phạm trù của võ đạo.”
Vượt qua võ đạo thông thường? Không thể thoát khỏi phạm trù của võ đạo? Đây là có ý gì?
Không để Dương Phong đợi lâu, hệ thống tiếp tục giải thích.
“Võ đạo dù có đạt đến cảnh giới cao nhất thì nó vẫn là võ đạo.
Cho dù võ đạo có uy lực lớn đến đâu, cho dù là võ đạo ở cảnh giới cao nhất, thì từ đầu đến cuối cũng chỉ có thể gây thương tổn cho phàm nhân.
Chỉ khi nào vượt qua khỏi võ đạo, vượt qua khỏi cấp độ của võ đạo, mới có thể gây thương tổn cho sinh linh ở đẳng cấp cao hơn.”
Đối với lời giải thích như vậy của hệ thống, Dương Phong đã nghe hiểu.
“Thì ra là như vậy.
Vậy sau khi vượt qua khỏi võ đạo, sẽ là cảnh giới gì?”
Dương Phong vô cùng tò mò về cảnh giới này.
Hệ thống thản nhiên nói ra một chữ: “Đạo.”
“Đạo!” Dương Phong lặp lại một lần.