Chương 1940: Huyết mạch Á Phượng Hoàng
Mặc dù Thụy Lân biết bản thân hắn cũng không phải thứ tốt lành gì, nhưng so với đám Huyết tộc này, bản thân hắn chính là đại thiện nhân.
“Hắc hắc… Nghe cái tên này cũng biết bọn chúng tà ác vô cùng.
Bất quá, ta thích nhất là thôn phệ loại tà ác này.”
Thụy Lân vừa nói vừa liếm môi một cái, hận không thể lập tức đến Huyết Thần Quật, đem đám Huyết tộc kia một ngụm nuốt trọn.
Dương Phong nhìn bộ dáng nóng lòng của Thụy Lân, cười ha hả nói: “Ha ha… Đừng nóng vội, chúng ta tìm hiểu thêm tình hình cũng không muộn.”
Cuộc đối thoại giữa bọn họ đều là truyền âm, những người khác căn bản không biết Dương Phong và Thụy Lân đang nói gì.
“Các ngươi nói gần đây trên hư không, vì sao luôn xuất hiện một số hiện tượng kỳ quái?”
Lúc này, âm thanh nói chuyện từ bàn khác, lại khiến Dương Phong bọn họ dấy lên hứng thú.
“Mỗi lần ta nhìn thấy những hiện tượng kỳ lạ này, luôn cảm thấy có một loại cảm giác đại họa sắp ập tới.” Một lão già vẻ mặt lo lắng nói.
Gần đây, trục xuất chi địa (Phóng Trục Chi Địa - Vùng đất bị lưu đày) rất bất ổn.
Toàn bộ bầu trời trục xuất chi địa , đều tràn ngập một tia khí tức đáng sợ.
Đối với đại đa số người ở trục xuất chi địa mà nói, đó là loại khí tức khủng bố mà bọn họ chưa từng cảm nhận qua.
“Haiz… Ngươi nói cũng thật trùng hợp, ta cũng có loại cảm giác này, cảm giác khoảng thời gian này sẽ có đại sự phát sinh!”
“Haiz… Ta luôn cảm thấy người của những thế lực lớn kia, đều đang khẩn trương chuẩn bị thứ gì đó.
Những người trẻ tuổi có thiên phú của bọn họ, trong khoảng thời gian này đều không xuất hiện.
Hình như đều đang ẩn nấp.”
Những người khác cũng nhao nhao phụ họa, bày tỏ ý kiến của mình.
Những lời này sau khi lọt vào tai Dương Phong, Dương chưởng quỹ cảm thấy một loại cảm giác bất an.
“Hiện tượng kỳ lạ? Khí tức đáng sợ? Chuẩn bị? Ẩn nấp?”
Mấy từ này lọt vào trong đầu Dương Phong, hắn biết nhất định có đại sự gì đó sắp xảy ra.
Đột nhiên, Dương Phong nghĩ tới điều gì, vội vàng bắt đầu lục soát ký ức của phân thân Huyết Vân Tôn Giả.
Sau khi tìm được tin tức mình muốn, trong lòng Dương Phong dậy sóng.
“Chết tiệt, mười ngày nữa chính là thời gian cánh cửa Thần Vực mở ra.
Hệ thống ngươi cái đồ ngu ngốc, đồ chết tiệt, chẳng lẽ ngươi thật sự không sợ bổn chưởng quỹ xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?”
Dương Phong tức giận, mắng nhiếc hệ thống một trận.
Sau khi cánh cửa Thần Vực mở ra, những kẻ được gọi là thần linh kia sẽ tấn công trục xuất chi địa .
Nếu như vào lúc ta đang ngủ say, bọn chúng đến tấn công, vậy chẳng phải ta tiêu đời rồi sao.
Tên hệ thống này đầu óc có phải bị úng nước rồi không? Vậy mà để bổn chưởng quỹ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm này.
Hệ thống thật cạn lời!
Có bản hệ thống và Thụy Lân ở đây, ngươi sợ cái quái gì chứ!
Là một ký chủ có hệ thống, vậy mà lại sợ chết đến mức này, cũng thật hiếm thấy.
“Ký chủ yên tâm, có Thụy Lân ở đây, ký chủ căn bản không cần sợ những kẻ được gọi là Thần Linh kia có thể làm ngươi bị thương.”
Hệ thống chỉ có thể lên tiếng an ủi, nếu như nó không lên tiếng.
Chờ một chút nữa, tên ký chủ ngu ngốc này, không biết lại phun ra những lời khó nghe gì nữa.
Dương Phong khinh thường lời nói này của hệ thống.
Cẩn tắc vô áy náy, ai có thể cam đoan dưới sự công kích của đám thần linh kia, có thể bình an vô sự sống sót?
“Ngươi nói không thể bị thương thì sẽ không bị thương sao?
Nhỡ đâu bổn chưởng quỹ không cẩn thận bị đám thần linh kia đánh chết, hệ thống ngươi phải chịu trách nhiệm chính.”
Lúc này trong lòng Dương Phong vô cùng sợ hãi, đã nghĩ kỹ đến ngày đó, hắn sẽ mang theo Nhất Hào cùng Thụy Lân rời khỏi nơi thị phi này.
Chờ sau khi kiếp nạn này qua đi, trở về cũng không muộn.
Dù sao cũng chỉ chậm trễ vài ngày.
“Bình tĩnh, ký chủ ngươi phải bình tĩnh, mọi thứ đều có bản hệ thống, ngươi cứ bình tĩnh là được.”
Hệ thống hết lời khuyên nhủ Dương Phong, để hắn tiếp tục ở đây thăm dò.
Dương Phong vừa nghe hệ thống nói như vậy, sẽ bảo đảm an toàn cho hắn, vậy hắn sẽ nể mặt nó một chút.
Hệ thống có ra tay hay không cũng không quan trọng, bổn chưởng quỹ muốn chính là một thái độ.
Giờ thái độ của hệ thống đã rõ ràng, vậy bổn chưởng quỹ sẽ miễn cưỡng chấp nhận.
“Được, đã hệ thống ngươi lên tiếng rồi, chút mặt mũi này bổn chưởng quỹ vẫn phải cho.
Vậy trước khi nhiệm vụ chưa hoàn thành, bổn chưởng quỹ sẽ không rời khỏi nơi thị phi này.”
Dương Phong cũng không hoàn toàn tin tưởng hệ thống, nếu như hắn thật sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, vậy hắn cũng không quản được nhiều như vậy.
Ngay lúc này, có người lên tiếng nhắc nhở: “Mọi người nhỏ tiếng một chút, có người của Huyết tộc đến.”
Lời này vừa ra, toàn bộ không gian đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Bọn họ rất sợ người Huyết tộc, bất kể là chênh lệch về vũ lực, hay chênh lệch về địa vị.
Khiến cho bọn họ có một loại cảm giác sợ hãi bẩm sinh đối với Huyết tộc.
Không lâu sau, bốn tên Huyết tộc đi lên lầu.
Bốn tên mặc trang phục giống nhau, bốn tên này đều có một đặc điểm rất thú vị.
Một cao một thấp, một béo một gầy.
Lúc này, trên tầng lầu này đã ngồi đầy người, không còn một chỗ trống.
Tên Huyết tộc thấp bé kia khinh thường liếc nhìn xung quanh.
Chỉ vào cái bàn gần bọn chúng nhất, lạnh lùng nói: “Mấy tên kia, cút!”
Mấy người ngồi ở bàn này, có vài người không phục.