Chương 1966: Nguồn gốc của Thánh Tử Thụy Lâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1 lượt đọc

Chương 1966: Nguồn gốc của Thánh Tử Thụy Lâ

Ngay sau đó, mũi tên sắc bén này xuất hiện trước cửa Thần Vực, hung hăng đâm vào cửa Thần Vực.

Một luồng sức mạnh đáng sợ trực tiếp bộc phát ra từ mũi tên này.

Sức mạnh ẩn chứa trong mũi tên khiến cho mũi tên chậm rãi tiến vào bên trong cánh cửa đá kia.

Mãi cho đến khi một nửa mũi tên tiến vào bên trong cửa đá mới dừng lại.

Tuyên chiến.

Đây là những sinh linh ở Trục Xuất Chi Địa đang tuyên chiến với Thần Vực.

Chỉ cần bọn họ ngưng tụ tất cả lực lượng lại với nhau, vậy thì đủ sức chống lại thần linh trong Thần Vực.

Trung niên nhân áo dài lam nhìn thấy đồng bọn của mình bị giết.

Nhìn mũi tên được ngưng tụ từ sát khí của lũ sâu kiến đóng đinh trên cửa đá.

Hắn đã hoàn toàn hoảng sợ.

Không ngờ rằng, lũ sâu kiến này vậy mà có thể ngưng tụ ra lực lượng như vậy, ngưng tụ ra mũi tên đáng sợ như vậy.

Còn có tên sâu kiến giết chết đồng bọn của hắn, khí tức tỏa ra trên người tên đó khiến cho hắn cảm thấy nghẹt thở.

Lúc này đầu óc hắn trống rỗng.

Hoàn toàn không biết nên ứng phó như thế nào.

“Bây giờ đến lượt ngươi.”

Nhất Hào chậm rãi xoay người, đôi mắt lạnh như băng không mang theo chút cảm xúc nào nhìn chằm chằm trung niên nhân áo dài lam.

Trung niên nhân áo dài lam bị ánh mắt của Nhất Hào nhìn chằm chằm, trong nháy mắt cảm giác như bản thân rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục.

Một luồng lạnh lẽo từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, sau đó lan ra toàn thân.

Trên trán trung niên nhân áo dài lam, túa ra những giọt mồ hôi lạnh dày đặc.

“Sao có thể như thế được, sao có thể như thế được.”

Hắn thật sự khó có thể tin được, từ khi nào Trục Xuất Chi Địa lại xuất hiện một nhân vật như Nhất Hào?

Cuối cùng, lòng tự trọng của kẻ thân là người của Thần Vực bùng cháy dữ dội trong lòng hắn.

Ta chính là Thần Linh tương lai, làm sao có thể sợ hãi ngươi, một tên sâu kiến.

Thế nhưng cũng chẳng có tác dụng gì.

Vào lúc hắn nảy sinh ý nghĩ này, Nhất Hào đã ra tay.

Lực lượng pháp tắc phá hoại màu tím kia bao phủ lên người hắn.

Trong một tiếng kêu thảm thiết.

Hắn hóa thành những điểm sáng, rơi xuống Trục Xuất Chi Địa.

“Đánh… Đánh Mặt Ca thắng rồi, hắn vậy mà đã giết chết hai tên kia.”

Những người trong thành Huyết Nguyên nhìn thấy Nhất Hào đại phát thần uy đều há hốc mồm.

Vị cứu thế chủ của bọn họ.

Đánh Mặt Ca của bọn họ đã thắng.

Giết chết hai tên đến từ Thần Vực kia.

Toàn bộ Trục Xuất Chi Địa trong phút chốc rơi vào trạng thái hân hoan.

Bọn họ đã thắng.

Ít nhất là vào lúc này bọn họ đã thắng.

Bọn họ không còn là những kẻ mặc cho người của Thần Vực tùy ý chém giết nữa.

Đồng thời bọn họ cũng biết rất rõ ràng, đây mới chỉ là bắt đầu.

Trong Yên Vũ Lâu.

“Không ngờ hắn vậy mà lại che giấu thực lực.”

Khô Mộc nhìn Nhất Hào với vẻ mặt kinh ngạc, kẻ lúc trước căn bản không để hắn vào mắt, hôm nay đã khiến hắn thật sự chấn động.

Xem ra bản thân không thể xem thường bất kỳ người nào bên cạnh Dương chưởng quỹ.

Khô Mộc lúc này đã biết thân phận của Dương Phong.

Cũng đã đổi cách gọi, không gọi là công tử nữa, mà giống như Thụy Lân, gọi hắn là Dương chưởng quỹ.

Thụy Lân thì lộ ra vẻ mặt vô cùng mong đợi.

Hắn muốn xem xem, rốt cuộc Nhất Hào có thể đối phó với loại tồn tại nào.

Nhất Hào từ sau khi sử dụng thứ giống như trái tim kia, chỉ số chiến đấu tăng vọt.

Từ Chí Thánh cảnh giới đến Đại Hoang Cảnh, rồi đến đối thủ Thái Hoang Cảnh bây giờ.

Nhất Hào đều nắm chắc trong tay.

Lúc này, Dương Phong lại cười ha hả.

“Ha ha… Tiểu bối đã đánh xong rồi, không biết lão bối khi nào thì ra mặt đây.”

Theo lẽ thường, lập tức sẽ có người mạnh hơn xuất hiện.

Chuyện này căn bản không có khả năng cứ như vậy kết thúc, chuyện này nếu không có vài tên Thần Linh chết thì tuyệt đối sẽ không xong.

Cho dù Thần Vực muốn dàn xếp ổn thỏa, Dương Phong cũng sẽ không đồng ý.

Nếu không hoàn thành nhiệm vụ và khiến cho những thế lực lâu năm kia cảm thấy sợ hãi thì chuyện này cũng không tính là xong.

Đã làm lớn chuyện rồi, vậy thì cứ mặc sức mà làm, muốn thế nào thì thế đó.

Cùng lắm thì đến lúc đó đóng cửa thả Thụy Lân ra.

Chuyện xảy ra trước cửa Thần Vực rất nhanh đã truyền đến thế lực phụ trách trông coi cửa Thần Vực.

Âu Dương Thịnh là một chấp sự của thế lực lâu năm Âu Dương Thần tộc.

Hắn là người phụ trách thông đạo không gian của Trục Xuất Chi Địa.

Vừa rồi có một tên thuộc hạ đến bẩm báo, hai tên chấp pháp giả đã bị giết ở bên ngoài thông đạo không gian.

Những thế lực lâu năm này mặt dày mày dạn đặt tên cho đám đồ tể này là chấp pháp giả.

Trục Xuất Chi Địa đều là những kẻ có tội, chấp pháp giả đại diện cho Thần Vực đến trừng phạt những kẻ có tội này.

Cứ như vậy, một chức vị bề ngoài hào nhoáng, bên trong dơ bẩn đã ra đời.

“Âu Dương Thu, ngươi dẫn đội chấp pháp đi bắt tên đó lại cho ta.

Ta muốn xem xem, rốt cuộc là loại sâu kiến nào, dám giết chết chấp pháp giả.”

Âu Dương Thịnh không hề nổi trận lôi đình, mà là vô cùng tò mò, rốt cuộc là kẻ nào, vậy mà có thể giết chết chấp pháp giả có tu vi Thái Hoang Cảnh.

“Vâng, chấp sự.”

Âu Dương Thu gật đầu nhận lệnh, dẫn theo một đội chấp pháp gồm sáu người đi về phía cửa Thần Vực.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right