Chương 1974: Vương Phàn Tử Mặt Dày
Chẳng phải là muốn kéo hắn ra khỏi Thần Vực, sau đó giết chết hắn sao?
Mẹ nó đây chính là phân thân cuối cùng của hắn.
Hắn không nỡ để nó bị hủy hoại như vậy.
Vì vậy liền đưa mắt nhìn về phía Âu Dương Tiêu: “Thiếu gia, cứu ta với thiếu gia!”
Âu Dương Tiêu sau khi nghe Tam trưởng lão nói lời này, thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu.
Đồ ngu xuẩn! Ngươi ồn ào cái gì, ngươi không nói lời nào không ai coi ngươi là kẻ câm đâu.
Chỉ cần bổn thiếu gia khôi phục hành động, liền có thể lợi dụng Hoán Thân Đại Pháp, trong nháy mắt linh hồn của ta liền có thể hoán đổi với phân thân.
Bây giờ ngươi ồn ào như vậy, người ta còn có thể cho ta cơ hội khôi phục hành động sao?
Hơn nữa ngươi chỉ là một phân thân, chết thì cũng chết thôi.
Còn ta là chân thân, chết rồi là hết!
Hiện tại Âu Dương Tiêu muốn chết cũng có, hắn đã lên kế hoạch tốt rồi.
Chờ sau đó bất kể là khiêu khích hay làm gì, để cho mình khôi phục năng lực hành động.
Chỉ cần mình khôi phục năng lực hành động, lập tức sẽ hoán đổi linh hồn với phân thân.
Để bản thể này biến thành phân thân, để phân thân biến thành bản thể.
Đây chính là thủ đoạn bảo mệnh của Âu Dương thần tộc bọn họ.
Ngoại trừ Âu Dương gia chủ và con cháu trực hệ ra, những người khác đều không thể tu luyện.
“Thì ra đây là thiếu gia Âu Dương gia, ha ha… Cuối cùng cũng có một con cá lớn.”
Dương Phong nghe được lời của Tam trưởng lão Âu Dương thần tộc, cười ha hả.
Xem ra không cần phải tốn tâm tư gì, chỉ cần có thiếu gia Âu Dương thần tộc này ở đây, không sợ những thần linh Âu Dương gia kia không đến cứu.
Lần này gom đủ thần cách để đánh thức Thiên Đạo, xem như có bảo đảm rồi.
“Nhất Hào, trước tiên đừng giết hắn, thả một người trở về, câu thêm mấy con cá lớn nữa.”
Dương Phong dặn dò Nhất Hào, Âu Dương Tiêu này chính là một mồi câu tốt.
Giết như vậy thật sự đáng tiếc.
Nếu đã quyết định không để Thụy Lân ra mặt, vậy thì để những thần linh kia liên tục không ngừng đi tới Thần Vực Chi Môn.
Để cho Nhất Hào từng người từng người đánh chết.
Nếu muốn để Nhất Hào được oai phong, vậy để hắn được oai phong một lần cho đã.
Không chỉ muốn để cho người của Trục Xuất Chi Địa sùng bái, cũng phải làm cho một số thần linh trong Thần Vực cảm thấy sợ hãi.
Nhất Hào tiếp tục kéo Tam trưởng lão ra khỏi Thần Vực Chi Môn, sau khi giải quyết xong hai hộ vệ của Âu Dương Tiêu, vẻ mặt tươi cười đi tới trước mặt Âu Dương Tiêu.
“Ngươi chính là thiếu gia của Âu Dương gia?” Nhất Hào vẻ mặt đầy ý cười, đánh giá Âu Dương Tiêu một lần nữa.
Nhưng nụ cười này của hắn ở trong mắt Âu Dương Tiêu, giống như nụ cười của ác ma.
Da đầu hắn tê dại.
Cố nén sợ hãi trong lòng, cố nặn ra một nụ cười.
“Ha ha… Vị huynh đài này, ta nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm gì đó.”
Lúc này Âu Dương Tiêu không thể không cúi thấp cái đầu cao ngạo của hắn.
Xưng huynh gọi đệ với kẻ mà hắn coi là con kiến hôi.
“Bốp!”
Nhất Hào giơ tay lên, chính là một cái tát.
“Chỉ ngươi cũng xứng làm huynh đệ với ta?” Giọng nói của Nhất Hào tràn đầy khinh thường.
Huynh đệ của ta là Thụy Lân, Tiểu Bạch và những người khác.
Chỉ là một tên rác rưởi như ngươi cũng xứng sao?
Nhất Hào nói xong, không để ý đến lời cầu xin của Âu Dương Tiêu, nắm tóc hắn đi về phía ngoài Thần Vực Chi Môn.
“Dừng tay, con kiến hôi nhà ngươi, mau buông thiếu gia nhà ta ra.”
“Mau buông thiếu gia của chúng ta xuống, chỉ cần hắn có tổn thương gì, Âu Dương thần tộc ta sẽ khiến Trục Xuất Chi Địa này của các ngươi hôi phi yên diệt .”
Đúng lúc này, từ xa bay tới mười mấy người trẻ tuổi mặc trang phục thống nhất.
Trang phục của bọn họ giống như hai hộ vệ của Âu Dương Tiêu.
Chắc là tiểu đội hộ vệ của Âu Dương thần tộc đến cứu viện.
Khi bọn họ đi tới trước mặt, kinh hãi phát hiện ra rằng mình không thể động đậy.
Âu Dương Tiêu nhìn thấy một tiểu đội hộ vệ đi tới, trên mặt có một tia vui mừng.
Nhưng sau khi nhìn thấy tình huống này, nhớ tới còn có một nhân vật lợi hại, sắc mặt lại ủ rũ xuống.
Được rồi… Lại thêm mười mấy tên hộ vệ chui đầu vào lưới.
Ném Âu Dương Tiêu và mười mấy tên hộ vệ này ra khỏi Thần Vực Chi Môn.
Mấy phút sau, Dương Phong nhìn mười mấy thần cách trong tay, trong lòng vui vẻ như nở hoa.
Khô Mộc cũng kích động không thôi.
Cứ theo đà này, Thiên Đạo thức tỉnh có hy vọng rồi.
Nhất Hào giữ lại một hộ vệ, những người khác đều bị lấy thần cách, để bọn họ đoàn tụ với đồng bọn.
Nhất Hào nhìn Âu Dương Tiêu run lẩy bẩy, cười lạnh nói: “Ha ha… Nói đi, ngươi còn di ngôn gì không?”
Âu Dương Tiêu hồn vía lên mây, đến lượt mình rồi sao?
Mình sắp chết rồi sao?
Mình không thể chết, mình chính là thiếu gia Âu Dương thần tộc, làm sao có thể chết ở chỗ này được.
Sau này mình còn phải dẫn dắt Âu Dương thần tộc, trở thành một trong những thế lực mạnh nhất Thần Vực.
Làm sao có thể chết ở chỗ này được.
“Chỉ cần ngươi không giết ta, muốn gì ta cũng có thể cho ngươi, chỉ cầu ngươi tha cho ta một mạng.”
Âu Dương Tiêu mở miệng cầu xin tha thứ.
Hắn không tiếp tục uy hiếp nữa, nếu hắn dám uy hiếp, sợ rằng tên ác ma trước mắt này sẽ giết chết hắn.
Chỉ có thể cầu xin tha thứ, có lẽ còn có thể giữ lại được cái mạng nhỏ này.
Tên hộ vệ cuối cùng cũng cầu xin tha thứ, mình chết cũng không sao, chỉ cầu Nhất Hào đừng ra tay với thiếu gia.