Chương 1978: Lý Thanh muốn liều mạng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2 lượt đọc

Chương 1978: Lý Thanh muốn liều mạng

“Có thể cho ta chết một cách minh bạch hay không, tại sao ngươi lại nhằm vào Âu Dương Thần Tộc của ta?”

Âu Dương Liệt nhìn chằm chằm Nhất Hào, hy vọng có thể nhận được câu trả lời từ miệng Nhất Hào.

“Kẻ nào dám quấy rầy chủ nhân ta dùng bữa, tội không thể tha.”

Nói xong, Nhất Hào giơ tay lên, đánh về phía đỉnh đầu Âu Dương Liệt.

Phá Hủy Pháp Tắc trên người hắn đã biến thành màu tím đậm.

Đây là do Nhất Hào đã nhiều lần sử dụng Phá Hủy Pháp Tắc trong thời gian ngắn, đã hoàn toàn nắm vững được lực lượng này.

Phá Hủy Pháp Tắc màu tím đậm mới là Phá Hủy Pháp Tắc đạt tới uy lực tối đa.

Về phần tại sao Nhất Hào lại có được Phá Hủy Pháp Tắc, hắn cũng không biết.

Đây là do Huyền Phẩm Khôi Lỗi Chi Tâm mang đến.

Trong Huyền Phẩm Khôi Lỗi Chi Tâm còn có rất nhiều loại Pháp Tắc, khi nào rảnh rỗi, hắn phải nghiên cứu thật kỹ, xem phải sử dụng như thế nào.

Âu Dương Liệt đã mất đi Thần Cách, mất đi Thần Lực, căn bản không thể chống đỡ được sự xâm thực của Phá Hủy Pháp Tắc.

Cho dù hắn cũng nắm giữ những Pháp Tắc khác, nhưng thân thể bị người ta định trụ, không thể phản kháng.

Chỉ kiên trì được vài ngày, tộc trưởng Âu Dương Thần Tộc, Âu Dương Liệt vẫn lạc.

Ở trong Trục Xuất Chi Địa, những kẻ bị Âu Dương thần tộc đuổi ra khỏi Thần Vực, sau khi nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng cũng vô cùng cảm khái.

Âu Dương gia chủ cảnh giới Thiên Hoang chết rồi!

Không phải chết ở Thần Vực, không phải chết ở trong tay Thần.

Mà là chết ở Trục Xuất Chi Địa, chết ở trong tay một phàm nhân.

Âu Dương thần tộc ở Thần Vực mặc dù chỉ là một thế lực vừa và nhỏ, mà nó cũng là một thế lực lâu năm.

Cũng đã từng huy hoàng.

Đã từng là bá chủ một thời của Thần Vực.

Tộc trưởng của một thế lực như vậy, chết ở trong tay một phàm nhân.

Đây là một việc khiến người ta thổn thức cỡ nào.

“Còn có ai?”

Đôi mắt lạnh băng của Nhất Hào nhìn chằm chằm vào đám người lộ vẻ hoảng sợ trong cánh cửa Thần Vực.

“Bịch!”

Tất cả mọi người đồng loạt lui về phía sau hai bước, cúi đầu trước Nhất Hào.

Không có một kẻ nào dám đối mặt với Nhất Hào.

“Thật to gan, lại dám tùy tiện đánh chết thần linh Thần Vực ta.”

Lúc này một giọng nói vang lên trong Thần Vực.

Sau khi nói xong, một lão giả xuất hiện trước mắt mọi người.

Lão giả mặc trường bào màu vàng, trên người tỏa ra khí tức vô cùng mạnh mẽ.

Uy nghiêm của thần khiến Tây Môn Nhân cùng những kẻ khác đều quỳ xuống.

Hai mắt của lão tựa như hai vầng mặt trời, tỏa ra quang mang cực nóng.

Lông mày lão giả lộ ra một tia tức giận, nhìn chằm chằm Nhất Hào.

“Lại là hắn.”

Trong Yên Vũ Lâu, Khô Mộc thấy dáng vẻ của lão giả thì nhận ra thân phận của lão.

“Lão già này là ai?” Thụy Lân tò mò hỏi.

“Một trưởng lão của Thần tộc cổ xưa, có cảnh giới Đế Hoang cảnh.

Thụy Lân huynh đệ, chuyện này không có vấn đề gì chứ?”

Đây chính là Đế Hoang cảnh, Khô Mộc sợ Thụy Lân không địch lại được lão giả.

Bất quá hắn cũng không có vẻ khẩn trương.

Cho dù Thụy Lân huynh đệ đi vào đánh không lại ngươi, nhưng ngươi đi ra chính là tìm chết.

Dù sao hiện tại đã gom đủ số lượng thần cách có thể thức tỉnh Thiên Đạo, bọn họ có thể nói là đại thắng.

Không cần phải đi khiêu khích đối phương nữa.

“Ha ha… Loại hàng sắc như hắn, ta một ngón tay có thể giết chết cả đống.”

Thụy Lân rất khinh thường bĩu môi.

Nghe Thụy Lân nói như vậy, Khô Mộc cũng yên tâm lại.

Đã như vậy muốn làm gì thì làm.

“Hệ thống phát bố nhiệm vụ ẩn: Giết chết tất cả mọi người ở đây, nắm giữ cánh cửa không gian trong tay.

Phần thưởng: Địa Sát thuật pháp…

Thời hạn nhiệm vụ: Một ngày!

Trừng phạt khi thất bại nhiệm vụ: Không!”

Dương Phong đang xem trò vui, nghe được hệ thống nhắc nhở nhiệm vụ ẩn, lập tức liền hứng thú.

“Hệ thống, Địa Sát thuật pháp là cái gì?”

Dương Phong biết, Địa Sát Thiên Cương kia là tiền tố của những công pháp cực kỳ lợi hại.

Tựa như Địa Sát Thất Thập Nhị Biến, Thiên Cương Tam Thập Lục Biến vân vân.

Không biết Địa Sát thuật pháp này của ta có phải cũng lợi hại như vậy hay không.

“Thứ cực kỳ lợi hại.” Hệ thống cũng không trực tiếp trả lời.

Tuy nhiên Dương Phong chỉ cần một câu nói của hệ thống, đã biết Địa Sát thuật pháp này là thứ cực kỳ lợi hại.

“Thụy Lân, đưa hết đám người kia ra ngoài, để cho Nhất Hào giết cho thống khoái.”

Nếu là thứ lợi hại, ta đương nhiên không thể bỏ qua nó.

“Vâng, Dương chưởng quỹ!”

Thụy Lân đáp ứng một tiếng, vươn tay về phía cánh cửa Thần Vực.

Đám người vốn ở trong cánh cửa Thần Vực, sau một trận biến đổi.

Toàn bộ đều bị đưa ra bên ngoài cánh cửa Thần Vực.

“Đây là có chuyện gì?”

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, đây là có chuyện gì?

Bản thân đang yên đang lành ở trong Thần Vực, sao lại đột nhiên xuất hiện ở Trục Xuất Chi Địa?

Chẳng lẽ là kẻ phong tỏa không gian kia làm?

“Không biết các hạ là ai, có thể ra mặt gặp nhau không?”

Lão giả vừa xuất hiện kia cũng giật mình.

Nơi này thế mà còn ẩn giấu một người.

Không gian bị biến đổi như vậy mà mình lại không phát hiện ra.

Hơn nữa, hắn bây giờ cũng cảm giác được, không gian xung quanh đã bị phong tỏa.

Mình muốn đi vào Thần Vực là không thể nào.

Nhưng mà không có ai trả lời bọn họ.

“Nhất Hào, giết hết bọn chúng!”

Thanh âm của Dương Phong vang lên trong đầu Nhất Hào.

“Vâng, chủ nhân!”

Ánh mắt Nhất Hào lạnh lẽo, nắm chặt Xuy Linh Côn trong tay, lao về phía đám người.