Chương 212: Trở Về

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,088 lượt đọc

Chương 212: Trở Về

Dương Phong cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu.

- Dương chưởng quỹ, vậy viên ngọc màu đỏ nhạt này là cái gì? Hướng Vấn Thiên thấy Tần Anh đã giải quyết xong vấn đề, bèn hỏi về thứ mà mình nhận được!

- Đây là Tị Hỏa Châu sơ cấp!

Dương Phong nhàn nhạt nói!

- Tị Hỏa Châu?

Hướng Vấn Thiên và Tần Anh hai người vẫn khó hiểu, đồng thanh hỏi.

- Không sai, chỉ cần là lửa bình thường của nhân gian, có viên Tị Hỏa Châu này, các ngươi có thể đi lại trong biển lửa mà không bị thương, chỉ cần là lửa bình thường của nhân gian thì sẽ không làm các ngươi bị thương, nói như vậy, các ngươi có thể hiểu không?

Dương Phong nhìn hai người, trong mắt ẩn chứa một tia chờ mong. Hắn chờ mong hai người nói không hiểu, như vậy hắn sẽ có cớ mắng cho hai người một trận, trút ra sự tức giận trong lòng.

- Minh… Minh bạch! Hiểu rồi, đây cũng quá nghịch thiên rồi!

Đáng tiếc là hai người không cho hắn cơ hội đó.

- Dương chưởng quỹ, ngươi nói đây là Tị Hỏa Châu sơ cấp, chẳng lẽ còn có loại cao cấp hơn sao?

Hướng Vấn Thiên như có điều suy nghĩ hỏi.

- Không sai, Tị Hỏa Châu sơ cấp chỉ có tác dụng với lửa bình thường, nếu gặp phải dị hỏa hoặc chân hỏa thì sẽ không còn tác dụng!

Khi Dương Phong nói ra lời này, trong mắt lóe lên một tia gian kế sắp thành công, khóe miệng cũng hơi nhếch lên, tựa hồ đang chờ mong điều gì đó?

- Dị hỏa và chân hỏa là cái gì?

Hướng Vấn Thiên và Tần Anh vẫn không phát hiện ra điều gì.

- Các ngươi hỏi kỹ như vậy làm gì? Với trình độ gà mờ như các ngươi thì biết để làm gì? Không cần chuyện gì cũng phải hỏi tới cùng, những thứ này còn cách các ngươi rất xa vời, các ngươi không cần phải biết.

Với thực lực gà mờ hiện tại của các ngươi, kiến thức ít ỏi như hạt vừng, biết thêm cũng chỉ thêm phiền não mà thôi!

Hai người liếc nhau, lắc đầu cười khổ, cầm lấy hộp của mình, đi ra khỏi cửa hàng. Lòng tự trọng của bọn hắn bị Dương chưởng quỹ giẫm dưới chân không nói, còn bị hắn dùng chân chà đạp!

Tâm tình Dương Phong lúc này thoải mái hơn một chút, cuối cùng cũng trút ra được một chút uất ức trong lòng.

- Ha ha… Rốt cuộc ta cũng nhận được một món quà rồi!

Lúc này, từ phía máy rút thưởng truyền đến tiếng cười vui sướng của Trần Đỉnh Thiên.

- Trần môn chủ, vận khí của ngươi thật tốt, cơ hội cuối cùng lại nhận được quà tặng, mau mở ra xem có phải nhẫn trữ vật hay không!

Trần Đỉnh Thiên mở hộp, bên trong là một sợi dây chuyền, sợi dây chuyền này được chế tác rất tinh xảo, bên trên còn được gắn rất nhiều loại đá quý nhỏ, đủ mọi màu sắc, nếu ở dưới ánh mặt trời, chắc chắn sẽ sáng chói mắt.

- Dương chưởng quỹ, sợi dây chuyền này cũng là vật phẩm không gian trữ vật sao?

Trần Đỉnh Thiên đi tới quầy hỏi.

- Đây không phải vật phẩm không gian trữ vật, mà là trang sức phòng ngự!

Dương Phong liếc nhìn sợi dây chuyền trong hộp nói.

- Trang sức phòng ngự?

Trần Đỉnh Thiên khó hiểu.

- Không sai, nó có thể hoàn toàn ngăn cản công kích bình thường của Võ Vương cảnh, có thể ngăn cản 5 lần công kích toàn lực của Võ Vương đỉnh phong!

Dương Phong thản nhiên nói.

- A!!!

Trần Đính Thiên ngây ngốc nhìn vòng cổ trong hộp!

Ngụy Lang hôm nay cũng đến, khi nàng đi qua Ngụy Phách Thiên, Ngụy Khiếu Đình trong đội ngũ, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía bọn họ.

Khi nàng nhìn thấy Ngụy Khiếu Đình, thân thể rõ ràng chấn động một chút, cũng xuất hiện một tia ánh mắt khác thường. Nhưng lập tức nàng lại chuyển ánh mắt, ổn định cảm xúc của mình, tựa hồ tất cả đều không có phát sinh!

- Đã nhiều năm như vậy, rốt cục lại gặp được ngươi!

Chờ sau khi bình phục tâm tình, Ngụy Lang dùng thanh âm nguyên bản của mình, nhẹ giọng nói ra lời chỉ có mình nàng ta nghe được.

- Ai u, huynh đệ, ngươi cũng tới rồi, vận khí ngươi tốt như vậy, khẳng định có thể nhận được lễ vật!

Lúc này một thanh âm quen thuộc ở bên cạnh nàng vang lên.

- Ai, đại ca là ngươi a, ngươi rút thưởng xong rồi? Hôm nay có thu hoạch gì không?

Ngụy Lang nhìn qua, thì ra là vị đại ca ngày hôm qua xếp hàng phía trước nàng, hắn từ cửa hàng đi ra, liền hỏi.

- Hầy, hôm nay vận khí cũng không tốt, cũng không được cái gì, bất quá huynh đệ ngươi khẳng định không giống, vận khí của ngươi có thể so với Ngụy gia kia, khẳng định có thể nhận được lễ vật!

- A, thật sao? Đa tạ cát ngôn của huynh!

Ngụy Lang chắp tay với đối phương!

- Ta nói cho ngươi biết, lễ vật này không đơn giản!

- A, có cái gì không đơn giản, đại ca nói cho ta nghe một chút!

Vị nhân huynh này liền đem những gì mình biết, nhìn thấy, nói cho Ngụy Lang nghe, nghe xong hai mắt nàng trừng như chuông đồng, một bộ dáng không thể tưởng tượng nổi.

Lúc này người trong bí cảnh thí luyện không ngừng đi ra. Đám đệ tử Thương Lan Thiên Tông, Tần Càn, Triệu Trường Thanh cơ bản đều đã ra. Nhưng cũng chỉ có lác đác mấy người cầm hộp quà trong tay.

Nhưng nữ nhân xinh đẹp không tưởng nổi tên Sở Mộng Vân kia, trong tay cũng cầm một cái hộp đi ra, sau khi nàng mở hộp ra liền chau mày lại, tựa hồ hạ quyết tâm cái gì đó, đi tới quầy hàng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right