Chương 221: Đây Mới Gọi Là Trận Phá

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,415 lượt đọc

Chương 221: Đây Mới Gọi Là Trận Phá

Dương Phong nhìn giá cả của ba loại vật phẩm này, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra sau này vật phẩm được khai thác sẽ càng ngày càng cao cấp, giá cả cũng sẽ càng ngày càng cao.

Thủy Linh Thạch: Có thể tạo ra linh thạch với linh khí cấp cao, hiệu quả kết hợp với bể cá cảnh càng tốt hơn, giá bán bằng điểm tích lũy.

Hệ thống quỷ quái này thấy ta có một chút điểm tích lũy liền không vui.

Ánh mắt Dương Phong nhìn chằm chằm vào vật phẩm chuyên dụng, vật phẩm này cũng là thứ hắn cần nhất hiện nay.

Khôi lỗi nhân viên: Có thể dung hợp, có thể nâng cấp thành khôi lỗi thị vệ, khôi lỗi nhân viên không có cảnh giới, có toàn bộ quyền hạn của nhân viên cửa hàng, giá bán: 500 linh nguyên!

Đến rạng sáng là có thể mua được khôi lỗi nhân viên này, chắc hẳn Trần Lâm sẽ không để ý đến một cơ thể bình thường, chờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến tiếp theo, có thể mua cho hắn một khôi lỗi thị vệ.

- Hệ thống, cho ta rút thưởng 3 lần liên tiếp.

Hiện tại nhiệm vụ của hệ thống càng ngày càng ít, cũng càng ngày càng khó tích lũy, tích lũy đến 5 lần không biết phải chờ đến khi nào, thừa dịp hiện tại đang rảnh rỗi rút 3 lần cơ hội rút thưởng này.

Hình ảnh quen thuộc hiện lên trước mắt Dương Phong, khi 3 tấm thẻ dừng lại trước mặt hắn, Dương Phong trợn mắt há mồm khó tin, cuối cùng hắn không ngồi yên được nữa, trực tiếp nhảy dựng lên khỏi ghế.

Mọi người thấy Dương Phong hành động như vậy đều giật mình, vị Dương Chưởng quỹ này bị làm sao vậy? Kẻ nào chọc giận hắn?

Dương Phong nhảy dựng lên, sau đó cảm thấy không ổn, lại ngồi xuống. Trong mắt người ngoài, vị Dương Chưởng quỹ này hôm nay thật khác thường.

Ba vật phẩm được rút ra có 2 vật phẩm là để bán, 1 vật phẩm chuyên dụng, hệ thống này có phải cảm thấy chủng loại vật phẩm bán ra hơi ít hay không, mấy lần rút thưởng gần đây đều là vật phẩm bán ra chiếm đa số.

Vật phẩm bán ra theo thứ tự là một món vũ khí và một món trang bị hỗ trợ.

Thông Thiên Linh Nhãn (Linh): Có thể xem thông tin chi tiết của võ giả dưới Thánh cảnh (không giới hạn trong phạm vi cửa hàng).

Bát Lăng Lượng Kim Chùy (Linh binh): Giá bán bằng kim tệ.

Truy Phong Sí (Linh): Không có lực công kích, không có lực phòng ngự. Sau khi nhận chủ, có thể huyễn hóa thành một đôi cánh giống như một bộ y phục sau lưng, dùng linh lực thúc đẩy có thể bay lượn trên trời, tốc độ cao nhất có thể sánh ngang với Võ Hoàng, giá bán bằng kim tệ.

Dương Phong coi trọng nhất chính là món đồ này, lúc hắn muốn mua thì phát hiện kim tệ của mình đã hết, đúng… Là không còn một đồng nào, cho nên hắn mới nhảy dựng lên.

- Hệ thống, ta muốn nghe ngươi giải thích, kim tệ của ta rốt cuộc đi đâu rồi?

Lúc này Dương Phong rất bình tĩnh hỏi hệ thống, muốn xem xem hệ thống sẽ giải thích như thế nào.

- Ký chủ, kim tệ của ngươi đã được khấu trừ vào chi phí quà tặng của sự kiện lần này. Nhưng mà chút kim tệ đó của ngươi còn lâu mới đủ, hệ thống đã gánh giúp ngươi phần lớn chi phí rồi. Cho nên ký chủ, ngươi không cần cảm ơn ta đâu!

Giọng điệu được tiện nghi còn ra vẻ ta đây của hệ thống khiến Dương Phong tức điên, hệ thống này hiện tại sao lại trở nên vô liêm sỉ như vậy?

- Hệ thống, chuyện này chúng ta phải nói cho rõ ràng, tại sao trong thời gian hệ thống phát động nhiệm vụ, chi phí cần thiết cho sự kiện ta phải gánh chịu? Điều này có phù hợp với logic không? Không hề!

Dương Phong thật sự không nghĩ ra hệ thống làm sao lại dùng loại lý do cùi bắp như vậy để ngụy biện, chẳng lẽ nó coi mình là kẻ ngốc sao? Sẽ tin tưởng loại chuyện ma quỷ này?

- Ký chủ, ngươi muốn sự kiện này có thể nâng cao danh tiếng của cửa hàng cùng danh vọng của ngươi. Chẳng lẽ… Ngươi không nên bỏ ra chút gì sao?

- Ta khinh, ta rất cần sao? Về sau ngươi cũng không cần phát động loại nhiệm vụ như vậy nữa, ta cũng chẳng cần cái loại danh tiếng kia, cuộc sống như vậy rất tốt!

Lúc này Dương Phong ngay cả tâm trạng mắng chửi cũng không có, nghĩ nghĩ lại nói:

- Còn nữa, tại sao trước khi hoạt động, ngươi không nhắc nhở ta?

Hệ thống chậm rãi nói:

- Ký chủ, ngươi cũng đâu có hỏi, nếu như chuyện gì cũng cần hệ thống nhắc nhở, vậy ngươi cần đầu óc để làm gì?

Hệ thống ra vẻ dạy dỗ khiến Dương Phong càng thêm tức giận:

- Mẹ kiếp, ý của hệ thống là ta không có đầu óc?

- Ký chủ, ngươi hiểu lầm rồi, ta tuyệt đối không có ý này, xin ký chủ đừng tự cho mình là đúng! Hệ thống nói với giọng điệu ta không có, ngươi đừng vu oan!

- Mẹ nó, ngươi có tin hiện tại ta gỡ cài đặt cho ngươi không?

Dương Phong âm thầm nổi giận, không sợ hệ thống này không nghe lời sao.

- Tùy tiện… Ta không thèm ở đây, chỗ nào chẳng được. Nhưng mà… Ký chủ, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, nếu như không có ta, ngươi còn có thể sống sót trên thế giới này sao?

Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Dương Phong, khiến hắn trầm tư, mình cũng không thể dựa dẫm vào hệ thống quá mức, bằng không nếu có một ngày hệ thống rời khỏi hắn, hắn nên làm cái gì bây giờ…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right