Chương 224: Xin lỗi, chúng ta đến muộ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,851 lượt đọc

Chương 224: Xin lỗi, chúng ta đến muộ

Đối với việc Dương Phong sợ chết đến mức này, hệ thống cũng bất đắc dĩ, nó cảm thấy rất mệt mỏi!

- Haiz, chuyện gì cũng phải dựa vào bản thân, năng lực của bản thân không được, dựa vào người khác là vô dụng, ngươi nói có đúng không hả hệ thống?

Dương Phong chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.

- Ngươi có thể nghĩ như vậy là đúng rồi…

Nhưng hệ thống cũng không nghe ra ý mượn lời nói bóng gió của hắn.

Dương Phong nhắm mắt lại, tưởng tượng sau khi mình trở thành tiên nhân, tiêu dao khoái hoạt biết bao nhiêu.

……

Thiên Chủ Phủ.

- Ngươi nói cái gì? Có kẻ dám giả mạo Vô Thiên giáo chúng ta?

Giáo chủ Vô Thiên giáo nghe xong lời này, vỗ bàn đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào một nữ nhân mập mạp trước mặt!

- Đúng vậy, giáo chủ, chúng ta đã phát hiện ra cờ xí của Khô Lâu sơn và Vô Thiên giáo ở Thiên Lạc thành và Thiên Nhạc thành!

Người vừa lên tiếng chính là tú bà chuyên dò la tin tức của Vô Thiên giáo!

- Hừ, lại có kẻ dám giả mạo chúng ta, thật là to gan, ta hạn cho ngươi trong vòng ba ngày phải điều tra rõ ràng là ai đang giở trò quỷ!

- Vâng, giáo chủ!

- Sau khi điều tra rõ, trước tiên đừng manh động, có lẽ đây cũng là một cơ hội cho Vô Thiên giáo chúng ta, có kẻ muốn mượn danh tiếng của chúng ta để làm chút chuyện, đối với chúng ta mà nói cũng là một chuyện tốt!

Giáo chủ Vô Thiên giáo chắp tay sau lưng, nhìn bản đồ trên tường nói.

- Vâng, giáo chủ, không biết những thành khác có xuất hiện hay không, nếu như mười một thành đều xuất hiện Khô Lâu sơn, vậy thì thật là thú vị. Có đám người giả mạo này ở phía trước, chúng ta có thể thừa cơ hội mà làm chút chuyện khuấy nước béo cò…

Tú bà này vừa nói vừa dùng quạt lụa phe phẩy trước ngực.

- Không tệ, xem ra ông trời cũng muốn giúp ta Vô Thiên giáo! Tần Chấn, Tần Chấn, một chưởng năm đó của ngươi khiến bổn tọa thống khổ suốt sáu mươi năm, ngươi có biết sáu mươi năm qua bổn tọa đã sống như thế nào không?

Giáo chủ Vô Thiên giáo vừa nói vừa ôm ngực.

- Nhưng mà, ngươi nằm mơ cũng không ngờ trái tim của bổn tọa lại nằm bên phải… Ha ha ha ha…

Cười lớn một hồi… Trong đầu giáo chủ Vô Thiên giáo hiện lên một hình ảnh.

Trong trận chiến Tần Minh thảo phạt tổng đàn Vô Thiên giáo năm đó, giáo chủ Vô Thiên giáo lúc đó cảnh giới cao thâm, Tần Minh không phải là đối thủ, ngay khi hắn muốn giết chết Tần Minh.

Sự xuất hiện của một người đã thay đổi cục diện trận chiến, người này chính là hoàng đế tiền nhiệm của Thiên Tần đế quốc - Tần Chấn.

Ngay trong nháy mắt khi hắn muốn giết chết Tần Minh, lại có người đánh lén, tuy rằng người nọ đeo mặt nạ, trên người mặc trường bào màu đen.

Nhưng giáo chủ Vô Thiên giáo vẫn nhận ra người nọ là ai, hắn chính là Tần Chấn, bởi vì hắn quá quen thuộc với đôi mắt ấy.

Có lẽ Tần Chấn cũng không ngờ rằng trái tim của hắn lại nằm bên phải, cho nên hắn mới may mắn thoát chết.

…..

Cách hồ Thiên Ba không xa.

Hai người đang bay nhanh về phía hồ Thiên Ba, một người là trưởng lão Tử Đan Huyền Tông - Đổng Uy, một người còn lại mặc hắc bào, đầu đội đấu lạp, không nhìn rõ mặt, nhưng trên tay người này lại cầm một thanh thiết kiếm, một thanh thiết kiếm không có vỏ.

Nhìn bộ dạng tràn đầy sát khí của Đổng Uy, có thể thấy được lão ta muốn đến tìm Dương Phong báo thù, thật không biết ai đã cho lão ta dũng khí. Rõ ràng biết ở đây có cường giả Võ Hoàng Triệu Kính Chi mà còn dám đến báo thù.

- Phía trước chính là cửa hàng đó, vị đại nhân này, lát nữa Triệu Kính Chi liền phải làm phiền ngài ra tay.

Đổng Uy cung kính nói với hắc bào nhân bên cạnh.

- Không thành vấn đề, Triệu Kính Chi có thể chết trong tay ta sau khi ta đột phá Võ Đế, hắn cũng đủ để kiêu ngạo rồi!

Hắc bào nhân nói chuyện chính là một cường giả vừa mới đột phá Võ Đế không lâu, cũng không biết Tử Đan Huyền Tông có năng lực gì mà lại có thể mời được một vị cường giả Võ Đế đến báo thù.

Lúc này, Dương Phong đang nằm trên ghế xích đu với vẻ mặt tươi cười, đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Hắn không hề hay biết, có một vị siêu cấp cường giả Võ Đế đang muốn đến tìm hắn báo thù!

Mấy phút sau, Đổng Uy mang theo hắc bào Võ Đế đi tới cửa hàng.

Đổng Uy chỉ vào cửa hàng:

- Đại nhân… Chính là cửa hàng đó…

- Được, chúng ta đi thôi…

Hai người thi triển thân pháp, trong nháy mắt đã đến trước cửa hàng!

Lúc này, những người đang xếp hàng đều cảm nhận được sát ý trên người hai người kia, vội vàng tránh sang một bên, dùng ánh mắt xem thường nhìn bọn họ, mà lúc này Dương Phong cũng mở mắt nhìn sang.

Dương Phong nhìn thấy hai người, một người trong số đó hắn còn quen biết, thầm nghĩ: Lại là người quen cũ, xem ra lần trước đánh hắn vẫn chưa sợ, lần này không biết lại tìm ai tới báo thù đây.

- Chưởng quỹ vẫn nhàn nhã như vậy! Bất quá, ngươi e là nhàn nhã không được bao lâu nữa đâu, cửa hàng này ta muốn, còn đan phương, ngươi nên ngoan ngoãn giao ra cho ta, nếu không…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right