Chương 233: Cái Miệng Của Hệ Thống Đúng Là Lừa Gạt
Dương Phong lấy con rối nhân viên ra đặt trước mặt Trần Lâm, con rối nhân viên này cao khoảng một mét tám, thân thể không cường tráng lắm, nhìn cũng không khác gì người thường!
- Chưởng quỹ, đây, đây… chẳng lẽ là…
Trần Lâm chỉ vào con rối nhân viên, lắp bắp nói!
- Chỉ cần linh hồn thể của ngươi tiến vào trong con rối này là sẽ biết!
Dương Phong mỉm cười nói!
Trần Lâm vội vàng gật đầu, kích động không thôi, đã bao nhiêu năm rồi, rốt cuộc hắn cũng sắp có thân thể rồi!
- Tốt… tốt, chưởng quỹ, ta… ta lập tức, tiến… tiến vào!
Khi linh hồn thể của Trần Lâm tiến vào trong cơ thể con rối nhân viên, trên người con rối liền phát ra một trận bạch quang.
Theo bạch quang, cơ thể của con rối cũng bắt đầu thay đổi, chờ đến khi bạch quang biến mất, diện mạo của con rối này đã giống hệt như diện mạo lúc còn sống của Trần Lâm, hiện tại có thể nói con rối nhân viên này chính là Trần Lâm!
- Ha ha… Ta, Trần Lâm ta rốt cuộc cũng không còn là linh hồn thể nữa rồi.
Trần Lâm ngửa mặt lên trời cười to, trong nháy mắt lão lệ tung hoành.
- Đa tạ chưởng quỹ… Đa tạ chưởng quỹ…
Trần Lâm đi đến trước mặt Dương Phong, quỳ xuống, không ngừng dập đầu nói.
Dương Phong vội vàng đi tới đỡ Trần Lâm dậy, liên tục nói không cần như thế, sau khi đánh giá thân thể mới của Trần Lâm xong, Dương Phong tiếp tục nói:
- Cơ thể này cũng giống như người bình thường, đợi thêm một thời gian nữa, ta sẽ giúp ngươi nâng cấp thân thể này, để cho ngươi có được thực lực Võ Đế!
- Đa tạ chưởng quỹ…
Trần Lâm kích động đến mức không nói nên lời, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu nói này!
Tiểu Bạch cũng tò mò đi tới đánh giá thân thể mới của Trần Lâm, thỉnh thoảng còn đưa tay ra sờ sờ, bóp bóp.
Dương Phong nhìn bọn họ, mỉm cười, sau đó đi làm việc của mình, hắn dùng 1000 điểm tích lũy đổi lấy Thủy Linh Thạch, sau đó thả vào trong bể cá.
Sau khi được thả vào trong bể cá, Thủy Linh Thạch liền nổi lên vô số bọt khí. Linh khí trong bể cá cũng trở nên nồng đậm hơn rất nhiều.
Trong nháy mắt, trong linh khí của cửa tiệm xuất hiện thêm một loại vật chất kỳ lạ mà không ai có thể nói rõ được.
- Hệ thống, chẳng lẽ sau này còn có những loại linh thạch khác sao?
Nhìn thấy cảnh tượng này, Dương Phong dường như đã nghĩ tới điều gì, liền hỏi hệ thống.
- Đúng vậy, sau này còn có bốn loại linh thạch Kim, Mộc, Hỏa, Thổ!
Hệ thống cũng không có giấu diếm Dương Phong, trực tiếp nói ra bốn loại linh thạch còn lại.
Nghe được bốn loại linh thạch này, Dương Phong càng thêm chắc chắn với suy đoán của mình, dùng một loại ngữ khí chắc chắn hỏi: - Hệ thống, ngươi muốn cải tạo thế giới này, đúng không?
Hệ thống cũng không trả lời Dương Phong ngay, mà im lặng, Dương Phong cũng không vội. Chờ một lúc lâu, hệ thống vẫn không trả lời, Dương Phong liền nở một nụ cười đầy ý vị.
- Không trả lời chính là thừa nhận rồi sao?
Dương Phong lại lên tiếng hỏi, hệ thống vẫn im lặng không trả lời, nhưng Dương Phong đã xác định được suy đoán của mình là đúng, hệ thống này muốn cải tạo thế giới này, biến linh khí của thế giới này thành ngũ hành linh khí thích hợp để tu luyện!
Nói cách khác, sau khi cửa tiệm được nâng cấp lên Linh cấp, trên thế giới này sẽ xuất hiện linh căn, đến lúc đó những người có linh căn, sau khi có được công pháp tu luyện là có thể tu tiên.
Biết được tin tức này, tâm trạng Dương Phong cũng trở nên vui vẻ hơn, ít nhất là trong khoảng thời gian này hắn biết được mình nên làm gì.
Đến giờ mở cửa tiệm, Dương Phong mở cửa tiệm, đặt tấm bảng thông báo về phòng chiếu phim và các vật phẩm mới ở trước cửa tiệm.
Lúc này, những người đang xếp hàng chờ đợi đều tò mò vây quanh xem, sau khi thấy được thông tin trên bảng thông báo, bọn họ không khỏi cảm thán, rốt cuộc đan dược mà những đại lão kia thường dùng cũng được bán rồi.
Bọn họ cũng rất tò mò về phòng chiếu phim, đáng tiếc là bọn họ không có thẻ xem phim. Bọn họ chỉ có thể dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía người của Ngụy gia!
- Dương chưởng quỹ, ngươi có thể chiếu một đoạn ngắn cho mọi người xem thử được không?
Lưu Bị nhịn không được lên tiếng hỏi.
Dương Phong suy nghĩ một chút, sau đó hỏi hệ thống, hệ thống đồng ý với yêu cầu của Lưu Bị.
- Được.
Dương Phong nói xong, giơ ngón trỏ lên trời, một màn ảnh lớn từ từ xuất hiện trên bầu trời.
Lúc này, những người đang đứng chờ xung quanh đều khó hiểu nhìn lên, bọn họ còn chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy có người kích động hô lên: - Mau nhìn, bắt đầu rồi!
Lời nói của người nọ khiến cho những người xung quanh náo loạn, bọn họ không biết chuyện gì xảy ra, nhao nhao ngẩng đầu lên nhìn, hiện trường trở nên hỗn loạn.
- Mọi người đừng kích động, đây là đoạn phim ngắn giới thiệu về phòng chiếu phim, sau này nếu có thẻ xem phim, mọi người có thể vào phòng chiếu phim xem phim!
Dương Phong thấy mọi người không biết làm sao mà xôn xao cả lên, bèn đem tình huống này nói rõ, khiến mọi người yên tĩnh trở lại.
- Rống!