Chương 235: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Di Tích
- Đúng vậy…
Nhìn Tần Càn kích động, Dương Phong thản nhiên nói.
- Vậy Dương Chưởng quỹ, nếu có người mượn rồi không trả thì sao?
Tần Càn hỏi ra nghi vấn trong lòng mọi người.
- Hắc hắc… Thử xem là biết!
Dương Phong cười nham hiểm.
Hắn cũng đã hỏi hệ thống, hệ thống nói nếu đến hạn mà không trả, sẽ có thiên lôi giáng xuống, đánh chết kẻ đó.
- A… Không dám, không dám… Đa tạ Chưởng quỹ, đa tạ Chưởng quỹ…
Nhìn thấy vẻ mặt của Dương Phong, Tần Càn cảm thấy lạnh sống lưng, vội vàng nói vài câu rồi chạy biến như chuột sa hỏa.
Sau khi chạy ra ngoài, Tần Càn lập tức tìm Ngụy Phách Thiên:
- Ngụy lão, có thể cho ta mượn Truyền Âm Thạch được không? Ta có chuyện muốn nói với gia gia.
Hắn muốn dùng Truyền Âm Thạch để liên lạc với Tần Anh, nói cho ông biết cửa tiệm có bảo vật mới Huyền Linh Diệt Ma Nỗ, bảo ông mang theo đủ kim tệ, phòng khi cần dùng đến.
Cùng lúc đó, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đang trên đường đến lãnh địa Hổ tộc trong Huyễn Nguyệt ma lâm thì gặp phải rắc rối.
- Không ngờ ở đây lại gặp được hai con ma thú Huyền cảnh, xem ra vận khí của chúng ta không tệ, hôm nay có thịt ma thú Huyền cảnh để ăn rồi!
- Hắc hắc… Đại sư huynh nói đúng, ta còn chưa được nếm thử thịt ma thú Huyền cảnh bao giờ, không biết mùi vị so với thịt người thì như thế nào!
- Mọi người đừng có chủ quan, dù sao thì đây cũng là ma thú Huyền cảnh thất giai, không phải dễ đối phó đâu.
Lúc này, một tên đệ tử có vẻ là người dẫn đầu lên tiếng nhắc nhở.
- Vâng, chấp sự đại nhân…
Mười mấy tên đệ tử khác đồng thanh đáp.
Đối diện với Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan là mười mấy nam tử, trang phục thống nhất, trên ngực áo đều thêu hai chữ - Thiên Vô, chứng tỏ bọn chúng đều là đệ tử của Thiên Vô Thiên Tông.
Bọn chúng ra ngoài làm nhiệm vụ, trước kia Thiên Vô Thiên Tông có một hành vi vô cùng tàn ác, đó là bắt ma thú hoặc con người để luyện chế thành khôi lỗi, sau đó, dưới sự can thiệp của Thiên Minh, bọn chúng không được phép dùng con người để luyện chế khôi lỗi nữa, vì vậy sau này bọn chúng đều dùng ma thú.
Nhiệm vụ lần này của bọn chúng là bắt ma thú Nhân cảnh trở lên, trong chiếc lồng phía sau bọn chúng đã có rất nhiều ma thú Nhân cảnh, nhưng hiện tại đều không còn sức lực kêu la, nằm im lìm trong lồng, hiển nhiên là đã bị hạ dược.
Trên đường trở về tông môn, bọn chúng tình cờ gặp được Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan, thế là chặn đường hai người bọn họ, định lột da, ăn thịt, moi ma hạch!
Hổ Hoan Hoan khẩn trương nhìn những tên đệ tử Thiên Vô Thiên Tông, thầm nghĩ đúng là xui xẻo, sao lại gặp phải chuyện này vào lúc này chứ!
Còn Hổ Thiên Thiên thì lại lộ ra vẻ hưng phấn, đám người này, tu vi cao nhất cũng chỉ là Võ Vương cửu giai, hai tên Võ Vương thất giai, còn lại đều là Võ Vương nhị giai, chỉ bằng vào những tên này, căn bản không đủ tạo thành uy hiếp đối với hắn!
Đặc biệt là hiện tại hắn đã có trang sức công kích, muốn giết sạch đám rác rưởi Thiên Vô Thiên Tông này càng thêm nắm chắc!
- Hoan Hoan, muội đừng sợ, chỉ bằng vào đám rác rưởi này, huynh có thể xử lý được, muội cứ đứng bên cạnh xem là được!
Nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Hổ Hoan Hoan, Hổ Thiên Thiên an ủi nói.
- Thiên Thiên ca ca, huynh thật sự có thể đối phó với bọn chúng sao?
Hổ Hoan Hoan vẫn lo lắng hỏi.
- Không thành vấn đề, nếu như không có chiếc vòng này, muốn đối phó với bọn chúng có lẽ phải tốn chút công sức, nhưng hiện tại có nó rồi, đối phó với bọn chúng dễ như trở bàn tay!
Nói xong, Hổ Thiên Thiên chủ động bước ra, chỉ vào đám người Thiên Vô Thiên Tông, quát lớn:
- Này! Thiên gia ta là thân sĩ, không thèm chấp nhặt với lũ rác rưởi các ngươi, nói đi, muốn đánh hội đồng hay là đơn đấu?
Nghe Hổ Thiên Thiên gào thét, chọc cho người của Thiên Vô Thiên Tông có chút bất ngờ, hắn… Ý gì đây? Lại còn dám chủ động xuất kích khiêu khích, chuyện này… Chuyện này… Thật thú vị!
- Chậc chậc, thời buổi này thật sự có yêu thú không sợ chết sao, ngươi thật sự là không biết điều, lại còn dám chủ động khiêu khích chúng ta…
- Hắc hắc… Yêu
Các đệ tử Thiên Vô Thiên Tông hoàn hồn lại bắt đầu xì xào bàn tán.
- Phải đánh hội đồng và đấu đơn thế nào?
Một đệ tử Võ Vương thất giai bước ra hỏi.
Hổ Thiên Thiên dùng móng vuốt chỉ chỉ chính mình rồi lại chỉ chỉ các đệ tử Thiên Vô Thiên Tông, nói:
- Đơn đấu là một mình ta đấu với cả lũ các ngươi, quần ẩu là một mình ta đánh cả lũ các ngươi.
- Ha ha…
Thật sự là chuyện cười, trong nháy mắt vang lên một tràng cười cợt. Xem ra con yêu thú Huyền Cảnh này đúng là điên rồi. Chỉ hắn? Còn muốn đơn đấu với cả đám bọn họ?
- Ta nói này Đại lão hổ, đầu óc ngươi có phải bị úng nước rồi không? Ngươi còn muốn một mình đấu với cả đám chúng ta? Hôm nay để gia gia đây tới chơi đùa với ngươi.
Một tên đệ tử Võ Vương thất giai bước ra cười nhạo Hổ Thiên Thiên.
- Chỉ ngươi? Cũng tốt…
Bản Thiên gia ta lười giải thích với các ngươi. Chỉ cần xử lý tên này, vậy bọn chúng sẽ biết bản Thiên gia lợi hại.
- Phong Quyển Tàn Vân!
Tên đệ tử Thiên Vô Thiên Tông này rút kiếm ra, vừa ra tay đã dùng võ kỹ, nhắm thẳng Hổ Thiên Thiên mà đánh tới, hắn biết, yêu thú trước mắt cùng cấp bậc với mình chắc chắn không dễ đối phó, cho nên vừa ra tay đã dốc toàn lực!
Hai mắt hắn ta như điện, lợi kiếm trong tay như tia chớp đâm thẳng vào vị trí trái tim của Hổ Thiên Thiên!
Ngay khi trường kiếm chỉ cần tiến thêm một tấc là có thể đâm vào ngực Hổ Thiên Thiên, tên đệ tử Thiên Vô Thiên Tông này liền bắt đầu lộ ra nụ cười chiến thắng.
Ngay lúc này, Hổ Thiên Thiên nhe răng cười, duỗi hai móng vuốt ra, kẹp chặt lấy trường kiếm đang đâm về phía ngực mình.
- Cái gì???
Tên đệ tử Thiên Vô Thiên Tông có chút thất thần, vừa rồi yêu thú này ra tay thế nào? Tại sao có thể kẹp chặt lấy kiếm của hắn?
Thế nhưng sự thất thần cũng chỉ trong nháy mắt, lúc này linh lực trong cơ thể hắn bỗng nhiên bộc phát, muốn rút trường kiếm khỏi móng vuốt của Hổ Thiên Thiên, nhưng hắn phát hiện cho dù mình dùng hết toàn lực cũng không cách nào rút kiếm về, hắn bắt đầu hoảng sợ.
Ngay lúc này, Hổ Thiên Thiên há to miệng, nhẹ nhàng dùng sức bẻ gãy trường kiếm.
- Rắc…
Thân kiếm gãy đôi, tên đệ tử Thiên Vô Thiên Tông kia trợn tròn mắt, chuyện này… Chuyện này… Sao có thể? Còn chưa kịp hoàn hồn, Hổ Thiên Thiên được gia trì tốc độ gấp mười lần, duỗi móng vuốt vỗ lên đầu tên đệ tử Thiên Vô Thiên Tông, cho hắn một cái kết đẹp như hoa!
- A!!!
- Cái gì???
- Không thể nào!!!!
Những đệ tử khác đều kinh hãi trợn tròn mắt, chuyện này… Chuyện này… Chỉ một chiêu, Lưu sư huynh đã bị con yêu thú Huyền Cảnh này giết chết!
- Súc sinh!!!
Vị chấp sự Võ Vương cửu giai của Thiên Vô Thiên Tông nổi giận, lại dám giết người của hắn ngay trước mặt hắn, thật không thể tha thứ, huống hồ người chết còn là người trong tộc của hắn.
Tên chấp sự này vung vũ khí, mang theo sát ý lao về phía Hổ Thiên Thiên!