Chương 237: Có một tỷ thất vọng
- Hoàng thượng, Đại Hán đế quốc chúng ta và Thiên Tần đế quốc từ trước đến nay vẫn luôn giao hảo, sao có thể nói phát binh là phát binh được?
Triệu Ngạn trầm giọng nói với Triệu Thiên Tứ đang ngồi trên long ỷ!
Hắn là Định Bắc Vương, nắm trong tay năm mươi vạn quân tinh nhuệ, đóng quân ở biên giới giữa Đại Hán đế quốc và Thiên Tần đế quốc, nếu muốn động binh với Thiên Tần đế quốc, vậy thì hắn chính là nhân vật chủ chốt!
- Trẫm mười tám tuổi lên ngôi hoàng đế, chăm lo quản lý, đưa Đại Hán đế quốc bước vào thời kỳ thịnh thế chưa từng có!
Triệu Thiên Tứ không trả lời Triệu Ngạn, mà tự nói chuyện một mình.
Mọi người nghe vậy thì thầm nghĩ, lời này cũng không sai, Đại Hán đế quốc hiện tại, bất kể là kinh tế hay thực lực đều đã đạt đến thời kỳ cường thịnh chưa từng có.
- Vậy mà bây giờ, các ngươi lại không muốn tiến thủ, cam chịu hiện tại, không còn ý chí khai cương thác thổ, không còn ý chí phụng sự quốc gia, nhưng mà…
Nói đến đây, giọng Triệu Thiên Tứ đột nhiên trở nên cao vút:
- Nhưng mà, trẫm không thể dừng lại, trẫm muốn bốn biển đều thần phục dưới chân, trẫm muốn chân chính trở thành bậc đế vương thống lĩnh thiên hạ!
Nhìn Triệu Thiên Tứ có chút điên cuồng, Triệu Ngạn bước lên hai bước, lớn tiếng nói:
- Hoàng thượng, quốc gia tuy lớn, nhưng hiếu chiến tất vong, mong hoàng thượng…
Lời còn chưa dứt, Triệu Thiên Tứ đã tức giận đứng bật dậy, chỉ tay vào Triệu Ngạn quát lớn:
- Lớn mật! Toàn bộ thiên hạ này đều là đất của trẫm, bách tính trong thiên hạ đều là thần dân của trẫm!
Nói đến đây, Triệu Thiên Tứ nhìn chằm chằm Triệu Ngạn, lớn tiếng nói:
- Chuyện tấn công Thiên Tần đế quốc, trẫm đã quyết định rồi, không ai được phép phản đối! Kẻ nào dám phản đối, giết không tha!
- Còn hoàng thúc… Nếu người có thể xuất binh thì tốt nhất, nếu người cảm thấy sức khỏe không tốt, vậy thì giao binh quyền lại cho trẫm, đừng để trẫm khó xử!
Vừa nói, khí thế Võ Đế của Triệu Thiên Tứ bộc phát!
Các vị đại thần trong đại điện đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất! Triệu Ngạn cũng lùi lại mấy bước, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Triệu Thiên Tứ với vẻ khó tin.
- Muốn gán tội cho người khác, còn sợ không có cớ hay sao?! Ngày mai trẫm muốn nghe các ngươi đưa ra lý do xuất binh thảo phạt Thiên Tần đế quốc! Còn hoàng thúc, ngày mai người hãy cho trẫm một câu trả lời rõ ràng, là muốn xuất binh hay là giao binh quyền!
Nói xong, hắn phẩy tay áo bỏ đi…
- Vương gia, chuyện này…
Nhìn bóng lưng Hoàng đế đã đi xa, mấy vị đại thần đi tới bên cạnh Định Bắc Vương hỏi han.
Định Bắc Vương chỉ khẽ lắc đầu, nói:
- Sắp loạn rồi, thiên hạ này sắp đại loạn rồi!
Nói xong liền lắc đầu, không để ý đến những người trong đại điện nữa, một mình bước ra khỏi cửa điện.
…
Trong cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi.
Đám người đang xếp hàng rút thăm trúng thưởng một cách trật tự. Có người nhìn thấy đan dược mới, bèn tranh nhau mua, đặc biệt là Định Nhan Đan, mỗi ngày chỉ bán giới hạn mười viên, trong nháy mắt đã bị mua sạch!
Lúc này, Dương Phong đang buồn chán thì thấy Ngụy Khiếu Đình từ trong phòng chiếu phim lao ra, vừa nhìn thấy Ngụy Phách Thiên đang ngồi dưới tán ô, hắn ta lập tức chạy tới.
- Ngụy Khiếu Đình làm sao thế? Sao lại hớt ha hớt hải thế kia?
Dương Phong quay sang hỏi Tiểu Bạch và Trần Lâm đang đi ra phía sau.
- Ta cũng không biết, chắc là do không học được võ công bên trong nên đau lòng đấy mà!
- Không học được thì thôi, ngày mai xem tiếp là được chứ sao, cố gắng thêm chút nữa là…
Lời còn chưa dứt, giọng nói đắc ý dạt dào của Ngụy Khiếu Đình đã vang lên:
- Gia gia, tôn nhi không phụ lòng mong mỏi, vượt qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng cũng đã học được Ngạo Hàn Lục Quyết rồi, ha ha ha…
- Chậc chậc, thì ra là tên nhóc này đến khoe khoang!
- Ha ha… Đúng là cháu trai ngoan của Ngụy Phách Thiên ta, quả nhiên không giống người thường! Nào, mau nói cho gia gia nghe xem, Ngạo Hàn Lục Quyết này là võ công gì nào!
- Vâng… Gia gia, Ngạo Hàn Lục Quyết này, tôn nhi mới chỉ học được chiêu thứ nhất, để tôn nhi thi triển cho gia gia xem uy lực của nó thế nào!
Mọi người nghe nói Ngụy Khiếu Đình muốn biểu diễn đao pháp Ngạo Hàn Lục Quyết, bèn không xếp hàng nữa, đều bu lại xem.
Ngụy Khiếu Đình đi đến bên hồ Thiên Ba. Hắn ta muốn thi triển chiêu ‘Kinh Hàn Thoáng Nhìn’ - chiêu thức thứ nhất của Ngạo Hàn Lục Quyết - trên hồ Thiên Ba!
Thiên Ba Hồ âm thầm rơi lệ. Tại sao người bị thương luôn là ta? Rốt cuộc ta đã làm sai chuyện gì? Sao mỗi lần ngươi muốn thi triển võ công đều phải chọn chỗ ta thế này?
- Ha ha ha ha, chư vị… Xin hãy xem cho kỹ… Ngụy Khiếu Đình lướt lên không trung, ánh đao trong tay khẽ múa, hắn ta lớn tiếng ngâm:
- Trời sinh Ngụy Khiếu Đình, đao pháp vô song!
Lần này, cho dù không biết Ngụy Khiếu Đình là ai cũng có thể đoán ra hắn ta muốn làm gì, bởi vì giọng cười điên cuồng và lời nói khoác lác không biết ngượng của hắn ta thật sự quá chói tai, hơn nữa trên người hắn ta còn phát ra ánh sáng trắng chói mắt, khiến người khác không thể không nhìn.