Chương 252: Oa! Thiếu niên này lợi hại quá!

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,708 lượt đọc

Chương 252: Oa! Thiếu niên này lợi hại quá!

Một lát sau, Dương Nghĩa Chí mặt lạnh tanh đi ra, quát lớn:

- Chuyện gì? Không phải ta đã nói, không có chuyện gì quan trọng thì không được phép quấy rầy ta sao?

- Tông chủ, tông chủ, xảy ra chuyện lớn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!!!

Lúc này, vị trưởng lão kia vừa khóc vừa kêu to.

- Ngô trưởng lão, sao ngươi lại tới đây? Có chuyện gì từ từ nói, hốt hoảng như vậy là muốn làm gì?

Trong lòng Dương Nghĩa Chí đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành. Ngô trưởng lão này là người chuyên trông coi hồn bài của các đệ tử trong tông, sao lại khóc lóc chạy tới đây, chẳng lẽ là…

- Tông chủ, hồn bài của thiếu tông chủ và tiểu thiếu gia… đều vỡ vụn rồi!!!

Lúc này, vị trưởng lão kia mới nghẹn ngào nói.

- Ngươi nói cái gì?

Dương Nghĩa Chí trợn trừng hai mắt, không dám tin vào tai mình. Hồn bài của con trai và cháu trai hắn đều vỡ vụn?

- Tông chủ, chuyện là như vậy…

Vị trưởng lão kia kể lại mọi chuyện một lượt.

- Tông chủ, bây giờ chúng ta nên làm gì bây giờ?

Thấy Dương Nghĩa Chí ngây người như vậy, vị trưởng lão kia vô cùng lo lắng. Từ trước đến giờ, hắn chưa từng thấy qua Dương Nghĩa Chí có biểu cảm này.

- Ngươi đi triệu tập tất cả các vị trưởng lão đến đại điện chờ ta, ta sẽ tới ngay!

Dương Nghĩa Chí cố gắng đè nén nỗi đau như xé ruột xé gan trong lòng, phân phó vị trưởng lão kia, sau đó xoay người đi vào mật thất.

- Xin lỗi các vị đại nhân, tông môn đột nhiên xảy ra chút chuyện, tại hạ phải đi xử lý một chút, mong các vị đại nhân thứ lỗi!

Dương Nghĩa Chí áy náy nói với người cầm đầu Thiên Ma tông.

- Tông môn ngươi có chuyện, ngươi cứ đi xử lý trước đi, dù sao chuyện cần sắp xếp cũng đã sắp xếp xong rồi, chúng ta cứ theo kế hoạch mà làm là được. Nếu có gì cần hỗ trợ, cứ nói một tiếng, dù sao chúng ta đều là người một nhà!

Người cầm đầu Thiên Ma tông xua tay nói.

Ngay lúc này, Dương Phong cưỡi Tiểu Bạch tới bầu trời phía trên Tử Đan Huyền Tông.

- Chủ nhân, chính là nơi này!

Tiểu Bạch nhìn xuống phía dưới hỏi.

- Ừm, chính là nơi này. Tiểu Bạch, ta muốn Tử Đan Huyền Tông biến mất khỏi thế giới này, ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ?

Dương Phong thản nhiên nói, phảng phất như sinh mạng của những người bên dưới chẳng là gì trong mắt hắn.

Tiểu Bạch hiểu ý của chủ nhân, trong miệng ngưng tụ một luồng sáng màu đỏ tươi, càng lúc càng lớn. Khi luồng sáng màu đỏ biến thành một quả cầu năng lượng màu đỏ sậm, Tiểu Bạch há mồm phun ra.

Quả cầu năng lượng này giống như đạn pháo, nhanh chóng bay về phía Tử Đan Huyền Tông!

Quả cầu năng lượng màu đỏ sậm lặng lẽ rơi vào trong tông môn Tử Đan Huyền Tông!

Một quang đoàn màu đỏ sậm đột nhiên nổ tung, quang đoàn kia thôn phệ hết thảy mọi thứ xung quanh!

- Ầm!!!

Tiếng nổ mạnh to lớn vang lên, một đám mây hình nấm bay lên trời, sóng xung kích lan tràn ra bốn phía.

Tất cả đại điện của Tử Đan Huyền Tông, tất cả sinh mệnh còn sống, trong nháy mắt đều biến mất dưới vụ nổ!

Chờ bụi mù tan đi, Tử Đan Huyền Tông nguyên bản hiện tại đã biến thành một cái hố sâu tới mấy chục mét.

- Đinh, chúc mừng ngươi hoàn thành nhiệm vụ đánh cược hủy diệt Tử Đan Huyền Tông, ban thưởng đã phát phóng!!

Lúc này, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu, Dương Phong khẽ ‘Khanh’ một tiếng, tươi cười rạng rỡ nói:

- Nice xừ!!!

- Ngươi có muốn truyền tống trở về không?

Hệ thống dò hỏi, Dương Phong suy nghĩ một chút, nếu như hắn truyền tống trở về, Tiểu Bạch không thể truyền tống, vậy thì không được, Dương Phong liền đưa ra nghi vấn với hệ thống!

- Ta hỏi ngươi, ma sủng của ta cũng có thể truyền tống về cùng một chỗ sao?

- Nếu là ma sủng của ngươi, đương nhiên có thể!!!

Hệ thống trả lời khiến Dương Phong thở phào nhẹ nhõm, nếu như hệ thống không cho Tiểu Bạch cùng truyền tống, vậy hắn chỉ có thể cùng Tiểu Bạch bay trở về!

- Tiểu Bạch, làm tốt lắm, về sau tiếp tục giữ vững!

Dương Phong vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch tán thưởng nói!

- Hắc hắc… Đa tạ chủ nhân khích lệ, Tiểu Bạch về sau sẽ tiếp tục toàn lực phân ưu cho chủ nhân, ánh mắt chủ nhân nhìn đến đâu, Tiểu Bạch nhất định xông pha khốn khó đến đó, không chối từ!

Làm một số việc trong khả năng cho chủ nhân là bổn phận của ta, chủ nhân cho ta nhiều bảo vật như vậy, ta lại không thể làm chút việc gì cho chủ nhân, vậy ta nên tự tử đi cho rồi!

- Ừm, không tệ không tệ, ngươi có thể có ý nghĩ như vậy vô cùng tốt, ta rất hài lòng, chuyện nơi này đã xong, chúng ta trở về thôi!

Dương Phong rất vui mừng, vuốt ve lông hổ trên cổ Tiểu Bạch, cười híp mắt nói, có một tên thuộc hạ quả thật không giống người thường!

- Hệ thống, hiện tại có thể truyền tống trở về!

Dương Phong hướng hệ thống truyền đạt chỉ lệnh truyền tống trở về!

- Mở truyền tống…

Trên người Dương Phong xuất hiện một đoàn hào quang màu trắng, bao phủ hắn và Tiểu Bạch vào bên trong!

- Xoẹt!!!

Đoàn quang mang này ‘Xoẹt’ một tiếng biến thành một đường thẳng màu trắng, rồi lại biến thành một điểm nhỏ, cuối cùng biến mất ngay tại chỗ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right