Chương 259: Tru Tiê
- Hệ thống, mấy ngày nay ngươi không được đào hố cho ta nữa, bổn chưởng quỹ muốn nghỉ ngơi thật tốt mấy tháng, khoảng thời gian này đừng có mà để ta phải ra ngoài!
Dương Phong làm xong tất cả, đi tới phòng nghỉ ngơi, ngồi trên ghế dựa pha cho mình một ly trà, vừa uống vừa nói chuyện phiếm với hệ thống.
- Ký chủ, xin hãy chú ý lời nói của mình, hệ thống sẽ không chủ động phát hành nhiệm vụ cho ký chủ, cũng không tồn tại hành vi đào hố cho ký chủ, trừ phi ký chủ tự mình kích hoạt nhiệm vụ!
Hệ thống lên tiếng sửa chữa một số vấn đề không đúng sự thật trong lời nói của Dương Phong, cái gì mà đào hố? Sao nó có thể đào hố cho ký chủ chứ, không đời nào, cả đời này nó cũng sẽ không đào hố!
- Hừ hừ, có đào hố hay không trong lòng ngươi tự biết rõ, nói những thứ này cũng vô dụng, dù sao trong khoảng thời gian này ngươi không được đào hố cho bổn chưởng quỹ, bổn chưởng quỹ muốn nghỉ ngơi thật tốt mấy tháng!
Dương Phong cười lạnh nói, ngươi không đào hố chẳng lẽ bổn chưởng quỹ tự đào hố chôn mình sao? Dù sao tiếp theo, hắn sẽ không bước ra khỏi lĩnh vực Vô địch nửa bước, cho dù tận thế cũng tuyệt đối không bước ra!
Thời gian thấm thoát thoi đưa, rất nhanh đã đến giờ mở cửa buôn bán, Dương Phong mở cửa tiệm, cầm bảng thông báo ra, đặt ở bên ngoài cửa.
- Dương chưởng quỹ, đã lâu không gặp!
- Dương chưởng quỹ khỏe chứ!
- Dương chưởng quỹ, ngươi rốt cục đã trở về…
- Dương chưởng quỹ…
Những người xếp hàng từ sớm vừa thấy hôm nay là Dương Phong mở cửa tiệm, liền lập tức tới chào hỏi nhiệt tình, Dương Phong cũng mỉm cười gật đầu đáp lễ!
Vẫn là ở trong tiệm của mình thoải mái hơn, nhìn những phong cảnh quen thuộc, những gương mặt thân quen này, tâm tình cũng trở nên vui vẻ hơn rất nhiều!
Nếu là người khác thì những người này chắc chắn sẽ không nhiệt tình chào hỏi như vậy, ai bảo hắn là chưởng quỹ của tiệm Duyên Đến Duyên Đi chứ.
Nếu như có thể nhận được một chút lợi ích từ Dương chưởng quỹ, đừng nói là nhiệt tình, cho dù có quỳ xuống gọi cha, gọi gia gia, gọi tổ tông cũng được!
- Chưởng quỹ, ngươi đã trở về rồi!
Triệu Kính Chi lúc này đi tới, chào hỏi Dương Phong. Mấy ngày Dương Phong ra ngoài, Hổ Thiên Thiên lại không có ở đây, Triệu Kính Chi liền đảm nhiệm vai trò bảo vệ thay cho Hổ Thiên Thiên.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, ông ta thấy sắp đến giờ mở cửa bán, liền tới làm một lão bảo vệ.
Ở thế giới này, một lão già Võ Hoàng đỉnh phong đi trông cửa, mọi người đều cảm thấy vô cùng khó tin. Nhưng nếu như ở xã hội hiện đại, thì đó là chuyện hết sức bình thường. Bảo an trông cửa tiệm đương nhiên phải là một lão già, như vậy mới hợp tình hợp lý!
- Mấy ngày nay làm phiền Triệu trưởng lão rồi!
Dương Phong rất khách sáo, lão già Triệu này giúp hắn quản lý vườn rau, mấy ngày nay lại giúp hắn trông coi cửa tiệm, thật sự là vất vả rồi.
Hắn lại không cần trả lương gì cả, chỉ cho ông ta ăn một bữa cơm tối, có nhân viên ngoài biên chế như vậy cũng rất tốt!
- Tiểu Triệu, thứ này đối với ta vô dụng, tặng cho ngươi vậy!
Lúc này Trần Lâm đi tới, đưa thẻ xem phim trong tay cho Triệu Kính Chi.
- A… Cái này, cái này… Vật quý giá như vậy, ta sao có thể nhận cho được!
Triệu Kính Chi vừa nhìn thấy thẻ xem phim, tim đập thình thịch, nhưng vội vàng từ chối!
- Ta cho ngươi thì ngươi cứ nhận lấy, thẻ xem phim này đối với hắn quả thật vô dụng, nếu như hắn muốn xem có thể trực tiếp đi vào, ngươi cứ cầm lấy đi!
Dương Phong nhận lấy thẻ xem phim trong tay Trần Lâm, nhét vào tay Triệu Kính Chi.
Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, thật sự là vừa hâm mộ vừa ghen tị, bản thân mình rút sống rút chết cũng không được, vậy mà Triệu đại lão lại dễ dàng có được như vậy, hơn nữa còn là người khác cứng rắn nhét cho, chênh lệch giữa người với người thật lớn!
…
Triệu Kính Chi vô cùng cảm kích nhận lấy thẻ xem phim. Âm thầm thề, sau này nhất định phải nỗ lực làm việc hơn nữa, chỉ có như vậy mới có thể báo đáp ân tình của Dương chưởng quỹ.
Mọi người thấy không còn gì náo nhiệt để xem nữa, liền dồn mắt về phía bảng thông báo!
Khi nhìn thấy nội dung trên bảng thông báo về việc máy bán ma sủng được thăng cấp, tất cả mọi người đều mở to hai mắt, cảm thấy vô cùng phấn khích.
Đây chính là cơ hội cá chép vượt Long Môn, chỉ cần rút được quả cầu ma thú màu sắc rực rỡ kia, là mình sẽ trở thành cường giả đỉnh cao, tuy rằng thực lực bản thân có hạn, nhưng mình có ma sủng Thiên Cảnh, ai còn dám nói đây không phải là thực lực của mình? Ai dám nói, kẻ nào dám nói trước mặt ta, ta sẽ đánh chết hắn!
Cho dù không phải là ma thú Thiên Cảnh, thì Địa Cảnh cũng được, hơn nữa còn có cơ hội tiến giai Thiên Cảnh, chỉ cần mình có đủ kim tệ mua Tụ Linh Đan cho ma sủng, thì việc tiến vào Thiên Cảnh chỉ là chuyện sớm muộn.
Sức hấp dẫn này quá lớn, cho dù không rút được những thứ này, nhưng ít ra cũng có lúc rút được đồ tốt, mà cho dù không rút được, thì cũng có thể dùng thẻ dung hợp để dung hợp, biết đâu có thể dung hợp ra được ma thú đặc biệt gì đó.