Chương 263: Tại sao đặt chung lại không nhận ra?
- Trời ạ, đó là…
Lúc này, có người chỉ tay về một hướng, kinh ngạc nói.
- Cường thúc, đó là… là đệ tử của Thương Lan Thiên Tông… Lại có người chỉ vào đám người Thương Lan Thiên Tông đang xếp hàng, run giọng nói.
- Các ngươi nhìn xem, đó là Tần Càn công tử kìa!!!
- A…
Đám người lại bắt đầu ồn ào cả lên, Thương Lan Thiên Tông là tồn tại như thế nào? Đó chính là thánh địa tu luyện trong lòng vô số người, vậy mà những thiên chi kiêu tử của Thương Lan Thiên Tông lại đến cửa tiệm nhỏ bé này, hơn nữa còn ngoan ngoãn xếp hàng, làm sao bọn họ có thể không kinh ngạc?
Hơn nữa, ngay cả tiểu công tử của Sở vương phủ cũng ở đây, khó trách vừa rồi Cường thúc nói, cho dù nhìn thấy ai cũng đừng kinh ngạc, nhưng khi bọn họ tận mắt nhìn thấy những người này, làm sao có thể không kinh ngạc cho được?
Vương mập mạp che trán, đám người này thật sự là rất khó quản lý:
- Đừng có ồn ào nữa…
Sau một phen vất vả, cuối cùng bọn họ cũng đi vào bên trong cửa tiệm, Vương mập mạp chỉ vào đám người phía sau, cung kính nói với Trần Lâm:
- Trần lão, xin ngài hãy giúp bọn họ làm thẻ hội viên!
Trần Lâm mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn đám người phía sau Vương mập mạp, khẽ nhún vai!
Vương mập mạp thấy bọn họ đứng ngây ra như phỗng, hai mắt đờ đẫn, tức giận quát:
- Đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau lấy ngân lượng ra làm thẻ hội viên đi, thật là mất mặt chết đi được!
Lúc này đám người mới hoàn hồn, xấu hổ nói:
- A!!! Xin lỗi, chúng ta đã làm mất mặt Thiên Lạc thành rồi!
Lão An và Lưu Bằng vừa vào cửa tiệm đã âm thầm chuồn mất, hai người lặng lẽ đi đến chỗ máy bán ma sủng xếp hàng, bọn họ biết rõ lát nữa nhất định sẽ lại mất mặt, cho nên quyết định đi trước một bước cho thỏa đáng.
…
Dương Phong nhìn người trong cửa tiệm, lại nhìn những người xếp hàng bên ngoài, lại nghĩ đến những người sắp đến không lâu nữa, trầm tư một lát rồi nói với hệ thống:
- Hệ thống, máy rút thăm trúng thưởng và máy bán ma sủng này, có thể thêm vài cái được không? Cứ theo xu thế này, chờ sau khi tất cả truyền tống trận của tất cả thành trì trong phủ Thiên chủ được mở ra, e là cửa tiệm chúng ta sẽ không đủ chỗ tiếp đón mất!
- Được, đợi khi nào ký chủ nâng cấp cửa tiệm lên Huyền cấp, là có thể thêm máy rút thưởng và máy bán ma sủng!
Hệ thống trả lời một cách dập khuôn.
- Nếu như nói không thể nâng cấp cửa tiệm lên tới Huyền cấp, thì không thể thêm máy rút thưởng cùng máy bán ma sủng nữa sao?
Dương Phong hỏi với vẻ không chắc chắn!
- Ký chủ, ngươi có thể hiểu như vậy, nếu muốn thay đổi tình huống này, vậy thì cố gắng lên, làm nhiều nhiệm vụ để nâng cao danh tiếng, nâng cao cảnh giới, rồi thăng cấp cho cửa tiệm!
Hệ thống khuyên nhủ, rồi lại bổ sung một câu:
- Hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến trước mắt, cảnh giới đạt tới Võ Hoàng là có thể thăng cấp cửa tiệm!
- Võ Hoàng? Còn xa vời lắm!
Dương Phong nghĩ đến mình bây giờ mới là Vũ Tông nhất giai, cách Võ Hoàng còn một đại cảnh giới, hay là thôi đi, quá xa vời!
- Cũng không tính là xa vời, chỉ cần ký chủ chăm chỉ làm nhiệm vụ phụ, rất nhanh có thể đạt tới Võ Hoàng cảnh! Hệ thống nói đầy cám dỗ!
- Hừ hừ… Hệ thống ngươi đừng có ý đồ nữa, dạo này bổn chưởng quỹ không làm bất kỳ nhiệm vụ gì nữa đâu, ngươi không cần phải nói nữa!
Vừa nghĩ tới việc mình phải ra ngoài làm nhiệm vụ, những ngày tháng lo lắng đề phòng kia, hắn chẳng muốn trải qua thêm lần nào nữa. Vẫn là ở yên trong địa bàn của mình thoải mái hơn.
Chỉ chốc lát sau, bên ngoài Thiên Ba hồ lại có một đám người từ Thiên Lạc thành truyền tống tới, những người này cũng vì nghe danh mà đến, muốn xem thử cửa tiệm bán truyền tống trận là dạng gì, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể chế tạo ra vật phẩm nghịch thiên như vậy!
- Trời ạ, đây thật sự chỉ là kiếm pháp cơ sở thôi sao? Không phải là võ kỹ sao?
- Ngươi nhìn đan dược này xem… Thật sự là nghịch thiên!
- Haizz, chỉ trách bản thân mang theo quá ít kim tệ, nếu không nhất định phải mua một thanh vũ khí này!
- Không được, buổi tối ta phải quay về, mang theo toàn bộ gia sản tới đây mới được!
- Tên Tiểu Bằng này thật không có nghĩa khí gì cả, có chỗ tốt như vậy mà bây giờ mới nói cho ta biết!!
- Đúng vậy, đúng vậy, khó trách lần này trở về, hắn dám cả gan khiêu chiến những người cao hơn hắn một đại cảnh giới, hơn nữa còn thắng được không ít người!
Khi những người từ Thiên Lạc thành đến khu quầy hàng tự động, nhìn thấy đồ vật, lại bắt đầu ồn ào, một lần nữa ném lời nói của Vương mập ra sau đầu!
- A… Bổn môn chủ cũng rút được thẻ xem phim, hahaha!
Lúc này, giọng nói của Trần Đỉnh Thiên vang lên từ chỗ máy rút thưởng!
- Cha, cho con xem với, cho con xem với!
Giọng nói của Trần Phi cũng vang lên đầy phấn khích!
- Chúc mừng Trần môn chủ, may mắn rút được thẻ xem phim!
Mã Trí Viễn ở bên cạnh lên tiếng chúc mừng với vẻ hâm mộ!
- Haha… Bổn môn chủ có thể đi Quan Ảnh thất rồi, chư vị tiếp tục cố gắng, cố lên nào!