Chương 273: Cát Bụi Lắng Đọng
- Tiểu Bạch, hủy diệt hết chỗ này cho ta!
Dương Phong đứng vững, nhìn cảnh tượng trong ao máu, dạ dày lại cuồn cuộn, hắn quay người muốn đi ra khỏi mật thất, nhưng ngay trước khi bước ra ngoài, hắn ra lệnh cho Tiểu Bạch hủy diệt nơi này!
- Ầm!!!
Khi Dương Phong vừa bước ra khỏi trang viên, Tiểu Bạch bay lên trời, thi triển chiêu thức từng hủy diệt Tử Đan Huyền Tông, san bằng cả trang viên cùng với đám khôi lỗi kia, chỉ để lại một cái hố sâu khổng lồ!
- Xui xẻo thật!
Dương Phong vừa đi vừa mắng, cảnh tượng vừa rồi suýt chút nữa khiến hắn nôn mửa, thật sự là không thể tha thứ được.
- Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh, phần thưởng đã được phát!
Dương Phong còn chưa đi được bao xa, âm thanh của hệ thống vang lên.
- Kí chủ, có muốn truyền tống về cửa tiệm không?
- Tất nhiên là không, ta còn chưa bắt tôm hùm đất, chờ bắt đủ rồi hẵng về!
Dương Phong từ chối truyền tống, cưỡi Tiểu Bạch quay lại bờ Thanh Tú hồ bắt tôm hùm đất.
Sau khi bắt đầy một thùng tôm hùm đất, Dương Phong mới hài lòng, số tôm hùm đất này không ít, ước chừng hơn vạn cân.
Thùng này cũng không phải vật bình thường, mà là một loại pháp bảo không gian, nhìn bề ngoài nhỏ như vậy, nhưng có thể chứa rất nhiều thứ, Dương Phong đã bỏ ra không ít tiền để mua nó từ hệ thống nhà bếp.
- Nơi này cũng không còn gì thú vị nữa, Tiểu Bạch, chúng ta về thôi!
Dương Phong gọi Tiểu Bạch đến bên cạnh, sau đó nói với hệ thống trong lòng:
- Hệ thống, truyền tống!
Sau một trận bạch quang lóe lên, Dương Phong và Tiểu Bạch biến mất tại chỗ!
- Không hay rồi tông chủ, mệnh bài của Đỗ trưởng lão… vỡ rồi!
Trong một đại điện của Thiên Vô Thiên Tông, một tiếng kêu thê lương vang lên.
…
- Dương chưởng quỹ, ngươi đã về!
Trần Lâm và Triệu Kính Chi đang ở trong cửa tiệm, nhìn thấy Dương Phong và Tiểu Bạch đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc lên tiếng.
- Ha ha, lần này ta ra ngoài mang về chút đặc sản!
Dương Phong giơ cái thùng đựng đầy tôm hùm đất trong tay lên.
- Là thứ gì? Có thể ăn được chăng?
Hổ Thiên Thiên nghe thấy thanh âm của Dương Phong liền lập tức chạy tới, ở bên chân Dương Phong vội vàng hỏi.
- Ngươi cái tên tiểu tham ăn này, bất quá lần này ngươi nói đúng rồi đấy, tất cả mọi người mau tới xem, đây chính là đồ ăn mỹ vị ta lần này ra ngoài mang về!
Dương Phong đặt cái thùng trong tay xuống, nói với mọi người.
- Chưởng quỹ, đây là thứ gì vậy? Trông kỳ quái thế! ,
Hổ Thiên Thiên thò móng vuốt vào trong thùng, cào cào tôm hùm đất vài cái, nhìn tôm hùm đất chẳng có chút tu vi cảnh giới nào, lại còn có dáng dấp kỳ quái, vẻ mặt đầy nghi hoặc!
- Đây gọi là tôm hùm đất, cực kỳ ngon, tối nay sẽ cho các ngươi được nếm thử vị ngon của nó!
- Thiên Thiên, đổ số tôm hùm đất còn lại này vào hồ Thiên Ba đi, đợi đến lúc chúng sinh sôi nảy nở, chúng ta có thể thường xuyên ăn rồi!
Dương Phong từ trong bếp lấy ra một cái chậu lớn, đổ một chậu tôm hùm đất trong thùng ra, sau đó đưa cái thùng cho Hổ Thiên Thiên, bảo hắn đổ tôm hùm đất trong thùng vào hồ Thiên Ba.
- Chưởng quỹ, Huyền Linh Diệt Ma Nỗ cho thuê rồi!
Trần Lâm đi tới nói với Dương Phong.
- Ồ, là ai mà khí phách vậy?
Dương Phong có chút kinh ngạc, rốt cuộc là ai mà có nhiều kim tệ như vậy để thuê một món đồ chơi như thế chứ.
- Là Tần Minh, nghe nói hình như bên Đại Hán đế quốc muốn đánh đến, hắn cố ý tới đây thuê Huyền Linh Diệt Ma Nỗ, nói là để đối phó với cái gì mà Phá Thần quân!
Dương Phong nào có để ý tới những chuyện này, hiện tại trong tay hắn có Thẻ Vô Địch Vương, kẻ nào dám tới đây gây sự, diệt hắn là xong chuyện, mặc kệ hắn là đế quốc gì:
- Bọn hắn đánh của bọn hắn, chúng ta ăn của chúng ta, chỉ cần lũ đó không chọc tới chúng ta thì thôi, nếu thật sự dám ảnh hưởng đến cửa hàng của chúng ta, hừ hừ, ta sẽ cho bọn chúng biết thế nào là lễ độ!
……
Thiên Hổ phủ, Hổ Lao quan, trong quân doanh.
Phủ chủ Hạ Hoằng Bác khoác trên mình giáp trụ, đứng trên đài cao nhìn xuống quân lính, lớn tiếng hô:
- Các huynh đệ Thiên Tần đế quốc, Đại Hán đế quốc bọn chúng không màng tới tình nghĩa hai nước chúng ta, muốn xâm lược quê hương chúng ta, cướp đoạt tài phú của chúng ta, sát hại cha mẹ vợ con của chúng ta!
Nói đến đây thì dừng lại một chút, sau đó dùng thanh âm còn lớn hơn trước mà gầm lên:
- Chúng ta nên làm gì đây?
- Giết!!!
- Giết!!!
- Giết!!!
Tiếng hô đầy giận dữ vang vọng khắp quân doanh,
Đây là tiếng gào thét của ba mươi vạn binh sĩ, bọn họ tuyệt đối không thể để cho gia viên, tài phú của mình, người thân của mình bị Đại Hán đế quốc chà đạp!
- Các huynh đệ, đối mặt với Đại Hán đế quốc hùng mạnh, chúng ta rất có thể sẽ bỏ mạng nơi sa trường, các ngươi có sợ không?
Đợi sau khi tiếng gầm rú trong quân doanh lắng xuống, Hạ Hoằng Bác lại lớn tiếng hỏi một câu!
- Không sợ!!!
- Không sợ!!!
- Không sợ!!!
Trong quân doanh