Chương 276: Mới 5 Lần Mà Ta Đã Chịu Không Nổi Rồi Sao?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 634 lượt đọc

Chương 276: Mới 5 Lần Mà Ta Đã Chịu Không Nổi Rồi Sao?

- Ầm!

- Ầm!

Mũi tên còn chưa bắn tới tường thành, vậy mà đã tự động nổ tung giữa không trung.

Chỉ thấy trên tường thành lóe lên kim quang, hình thành một kết giới vững chắc, mũi tên bắn lên kết giới, lập tức phát ra tiếng nổ lớn, cả mặt đất đều rung chuyển.

Đúng lúc này, trên tường thành cũng bắn ra vô số mũi tên, giống như mưa sa, bắn về phía đại quân Đại Hán.

- Chưởng quỹ, bọn họ đánh nhau rồi kìa!

Trên bầu trời Hổ Lao quan, Dương Phong dẫn theo Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên, Hổ Hoan Hoan và Trần Lâm đứng trên không trung, quan sát trận chiến phía dưới.

Nhìn cảnh tượng hai quân giao chiến phía dưới, trong lòng Dương Phong vô cùng rung động, thì ra đây chính là chiến tranh.

Cảm giác xem trực tiếp hoàn toàn khác với xem trên TV, máy tính hoặc rạp chiếu phim.

Nhìn những người sống sờ sờ kia, chỉ trong nháy mắt đã ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, loại cảnh tượng bi tráng này khiến Dương Phong, một người hiện đại như hắn, cảm thấy vô cùng chấn động.

Lúc này, phía sau đại quân Đại Hán đế quốc xuất hiện rất nhiều dụng cụ công thành, từng chiếc thang mây được dựng lên, rất nhiều binh lính nhanh nhẹn leo lên thang, lao thẳng về phía tường thành.

Hai quân chính thức giao chiến, tiếng chém giết vang vọng khắp bầu trời, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, nhuộm đỏ cả tường thành.

Nhưng nhìn chung, Thiên Tần đế quốc vẫn chiếm thế thượng phong, bọn họ dựa vào ưu thế địa hình của Hổ Lao quan, ẩn nấp sau tường thành, dùng khỏe ứng mệt, chờ đợi quân địch tự động tiến công.

Về mặt tố chất và vũ lực của tướng sĩ, Đại Hán đế quốc quả thực mạnh hơn đôi chút, nhưng trên tường thành chật hẹp, Thiên Tần đế quốc có thể lấy nhiều địch ít, vẫn nắm giữ được cục diện!

Trên tường thành, binh sĩ liên tục ngã xuống, mỗi sát na đều có người bỏ mạng, tướng sĩ Thiên Tần đế quốc nhìn đồng bào ngã xuống, ánh mắt ngập tràn cừu hận, sĩ khí lại càng dâng cao, không chút sợ chết lao về phía quân địch.

Bên phía Đại Hán đế quốc, công kích lâu như vậy, thương vong nhiều binh sĩ như vậy, thế mà ngay cả một đoạn tường thành cũng không thể công phá, nhìn quân Thiên Tần đế quốc càng thêm điên cuồng, liều chết xung phong, khí thế của bọn họ đang dần dần suy giảm!

Triệu Quát nhíu mày bất an, thầm nghĩ:

- Sao người bên trong Hổ Lao quan còn chưa động thủ? Cứ tiếp tục thế này, muốn lặng lẽ dùng ‘Phá Thần’ quân đánh hạ Hổ Lao quan quả là nằm mơ giữa ban ngày!

Lần giao chiến này kéo dài gần ba canh giờ, song phương đều tổn thất nặng nề, lúc này trong quân Đại Hán vang lên tiếng tù và, đại quân công thành chậm rãi rút lui.

- Bọn họ cứ như vậy mà lui, không đánh nữa sao?

Hổ Hoan Hoan nhìn tướng sĩ Đại Hán đế quốc rút khỏi chiến trường, song phương bắt đầu thu dọn thi thể binh sĩ tử trận!

- Sao có thể đánh mãi được, vừa rồi chỉ là đợt công kích đầu tiên, chờ nghỉ ngơi một lát, sẽ có đợt công kích mãnh liệt hơn!

Trần Lâm cười giải thích, nhân loại công thành và ma thú công thành không giống nhau, ma thú công thành không có chuyện sĩ khí hạ thấp, còn nhân loại chỉ cần trong một khoảng thời gian nhất định, số người chết quá nhiều hoặc không thể giành được ưu thế nào đó, thì sĩ khí sẽ giảm xuống.

- Bẩm đại nhân, lần công thành này, chúng ta tổn thất tổng cộng một vạn ba ngàn người!

Trong lều lớn, một vị tướng quân bẩm báo!

Triệu Quát gật đầu, nhìn về phía mấy vị tướng quân đang đứng trong lều lớn, nói:

- Muốn phá Hổ Lao quan này, các ngươi có biện pháp nào không? Trừ việc dùng ‘Phá Thần’ quân!

- Bẩm đại nhân, không còn cách nào khác, trừ phi dùng mạng người lấp đầy hoặc là có nội ứng trong Hổ Lao quan, nếu không sẽ không có cách nào tốt hơn!

Một vị tướng quân bước ra, nghiêm nghị nói, những binh sĩ tử trận lần này phần lớn đều là thuộc hạ của hắn, hắn rất đau lòng!

- Đại nhân, cho dù có đánh hạ được Hổ Lao quan này, chúng ta cũng sẽ tổn thất rất lớn, sẽ ảnh hưởng đến cục diện chiến sự sau này!

- Đại nhân, Hổ Lao quan có tới 30 vạn quân đóng giữ, không phải dễ dàng công phá như vậy, thỉnh đại nhân xuất động Phá Thần quân đi!

Liên tiếp hai vị tướng quân bước ra khuyên can, trong lòng Triệu Quát cũng có chút do dự, không biết có nên tiếp tục công thành hay không!

Suốt khoảng thời gian qua, hắn cũng nhìn ra được, muốn công phá Hổ Lao quan này khó khăn đến nhường nào. Thế nhưng người trong cung đã nói trong quan có nội ứng, nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy tên nội ứng kia ra mở cửa thành.

Trên tường thành Hổ Lao quan, Tần Minh, Tần Anh, Hạ Hoằng Bác nhìn về phía đại trướng của Đại Hán đế quốc ở phía xa, trên mặt đều lộ ra nụ cười rạng rỡ.

Tần Minh cười nói:

- Xem ra bọn chúng muốn dùng đến Phá Thần quân rồi, hắc hắc!!

- Nếu chủ soái của bọn chúng thông minh một chút, thì hiện giờ phải phái Phá Thần quân ra rồi!

Tần Anh gật đầu nói.

- Ha ha, tên chủ soái này đúng là kẻ bất tài, nếu là Định Bắc Hầu, căn bản sẽ không đợi đến bây giờ mới phái binh công thành, tối hôm qua hắn đã trực tiếp phái Phá Thần quân đến công thành rồi, với tốc độ sét đánh, nhanh chóng chiếm lấy cửa thành!

Hạ Hoằng Bác cũng cười nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right