Chương 283: Cảm Giác Thất Bại Của Khúc Tiểu Tiểu
- A, ngươi hôm qua cũng đi quan sát?
Tần Anh cao giọng, hắn không thể tin được, ngày hôm qua Dương Phong cũng đang quan sát bọn họ chiến đấu với Đại Hán đế quốc.
- Không sai, giống như tiểu hài tử chơi đùa, chả có gì thú vị!
Dương Phong ăn ngay nói thật, hắn quan sát toàn bộ chiến cuộc, cảm thấy cái này căn bản không giống như đang đánh trận, chính là giống như ở nhà, rất là không có cảm giác thể nghiệm.
…
Tần Anh nghe Dương Phong nói như vậy không biết nên nói cái gì, mình có thể nói cái gì đây? Phản bác Dương Phong? Nói đùa, hắn cũng không dám. Có lẽ trong mắt Dương Phong, thực lực đánh trận như bọn họ, có thể cũng giống như trò trẻ con vậy.
- Dương chưởng quỹ, cho ta một lọ Phản Lão Hoàn Đồng Đan cùng với bản chép tay luyện đan cơ bản!
Tần Anh cũng nhìn thấy tin tức trên bảng thông báo, Phản Lão Hoàn Đồng Đan mỗi người một ngày chỉ có thể mua một lọ, nếu không hắn liền bỏ mười bình vào trong túi.
Sau khi cầm bản chép tay về Phản Lão Hoàn Đồng Đan và luyện đan cơ bản, Tần Anh liền rời khỏi cửa hàng.
Mấy ngày nay hắn không thể tới cửa hàng chơi đùa, hôm nay Tần Minh lên đường đi kinh đô, mà hắn muốn tọa trấn toàn bộ phủ Thiên Chủ, để ngừa Vô Thiên Giáo xuất hiện lần nữa, cùng Đại Hán đế quốc tiến công Hổ Lao Quan!
Tối hôm qua hắn suất lĩnh nhân mã, bao vây Phong Lệ Uyển đuổi bắt Tú Bà trong Thập Tam Thái Bảo, nhưng lại vồ hụt.
Tú Bà kia ở Phong Lệ Uyển mà hắn vây quanh hai giờ trước đã rời khỏi Phong Lệ Uyển, không biết đi nơi nào.
Mặc dù sau đó bọn họ phong tỏa toàn bộ phủ thành, điều tra từng nhà, tra được rất nhiều giáo chúng Vô Thiên Giáo, nhưng chỉ thiếu mấy người Vô Thiên và Thập Tam Thái Bảo.
Tạm thời không có uy hiếp của Đại Hán đế quốc và Vô Thiên Giáo, Sở Vương Tần Minh quyết định trước tiên mở truyền tống trận giữa các phủ thành đến từng thành trì.
Đối với truyền tống trận ở bên ngoài thành Thiên Lạc và Thiên Phong Thành, phải chờ đến khi hắn từ kinh đô trở về mới cho phép khai thông.
Phủ Thiên Chủ đã bố trí truyền tống trận ở trong mỗi thành trì, chỉ cần kích hoạt truyền tống trận bên phủ Thiên Chủ là có thể bắt đầu truyền tống. Đương nhiên, những thành chủ này ngoại trừ các thành thị ra, ai cũng không biết!
Sau khi kích hoạt truyền tống trận, phủ thành chủ các thành trì dán tin tức liên quan tới việc đánh bại Đại Hán đế quốc và đánh bại Phá Thần Quân, toàn bộ Thiên chủ phủ đều bị kinh động.
Vô số người thảo luận Đại Hán đế quốc làm sao xuất binh tấn công bọn họ, bọn họ làm sao đánh bại Đại Hán đế quốc, đặc biệt là khi Đại Hán đế quốc xuất động Phá Thần Quân.
Còn có một cái chính là liên quan tới truyền tống trận, đây là thứ nghịch thiên gì đó, lại có thể trong nháy mắt truyền tống đến phủ thành.
Nhưng trong này cũng có rất nhiều người biết về truyền tống là người nội bộ, đều là người mang theo gia đình đi tới phủ thành, thông qua truyền tống trận ở phủ thành rồi đến Thiên Phong Thành, sau đó lại đi đến Thiên Ba Hồ Duyên Duyên Lai Duyên đi cửa hàng!
Có lẽ không bao lâu nữa, Thiên Ba Hồ sẽ xuất hiện cảnh tượng kín người hết chỗ.
…
- Hứa tiểu tử, ngươi nói chính là nơi này chứ, ta muốn xem thử ai dám cả gan đem nữ nhi của Thẩm mỗ tới đây!
Ở bên ngoài hồ Thiên Ba, trong đám người, một vị trung niên nhân thở phì phò nhìn Hứa Nguy nói!
- Đúng vậy, Thẩm bá phụ, Trường Thanh huynh đệ ở tại nơi đây!
Hứa Nguy có chút yếu ớt trả lời!
- Ta nói lão Thẩm này, thực lực của người trẻ tuổi kia xứng với tiểu nữ nhà ngươi là dư dả rồi, cộng thêm Vương Gia làm mai cho bọn hắn, ngươi cứ việc vui vẻ đi!
Hứa Tùng rất là không quen nhìn lời nói không tự đáy lòng của Thẩm Thuần, nhìn vẻ mặt giận dữ, nhưng trong lòng không biết làm sao lại mừng thầm, bao nhiêu đêm ôm tiểu kiều thê từ trong mộng cười tỉnh lại!
- Nàng đường đường là con gái của gia chủ một thế gia, sao có thể để một tiểu quý tộc dễ dàng cưới đi như vậy?
Mà Thẩm Thuần lại là đạp lên mặt mũi, nhảy dựng lên kêu to!
- Hắc hắc… Tiểu quý tộc? Vậy tiềm lực của Triệu Trường Thanh như thế nào chẳng lẽ ngươi không biết, hơn nữa hắn là cháu nuôi của thế tử, trở thành thế gia là chuyện sớm muộn, lại thêm cùng Sở Vương kết thân thích, chẳng lẽ ngươi còn muốn chia rẽ bọn họ hay sao?
Hứa Tùng nhìn Thẩm Thuần nói như vậy, không phải vô cùng đồng ý, trong lòng cũng chua xót, mẹ nó, con gái của mình sao lại không có vận khí tốt như vậy chứ!
- Ai, nó có hôn ước trong người… A…
- Bốp!!!
Còn chưa đợi hắn nói xong, ót đã bị ai đó vỗ một cái thật mạnh!
- Lão tử ta còn sống sờ sờ ra đó, đừng có mà suốt ngày treo hôn ước ở bên miệng, thừa dịp ta không có ở đây liền đem nó gả ra ngoài. Ta nói hôn ước này không tính, nó sẽ không tính, ngươi còn dám ở trước mặt ta nói một câu hôn ước, ta đánh chết ngươi!
Người ra tay nói chuyện là cha của Thẩm Thuần, ông ngoại của Thẩm Giai Nghi - Thẩm Lãng. Không nói đến hôn ước của nàng còn tốt, vừa nhắc đến hôn ước của nàng, Thẩm Lãng liền tức giận vô cùng, hung hăng vỗ vào ót Thẩm Thuần một cái thật mạnh!