Chương 288: Phúc Lợi Của Điếm Viê
Quả nhiên hệ thống rất vui vẻ giải thích cho hắn. Hệ thống luôn đau đầu vì không thể nào khiến tên ký chủ này chịu đi làm nhiệm vụ, bây giờ hắn đã chủ động muốn đi, nếu không có thẻ Vô Địch, có lẽ hắn vẫn sẽ tiếp tục nằm ì ở tiệm!
Bên ngoài hồ Thiên Ba, một nam tử trung niên mặc áo xám đi đến. Ngoại hình hắn bình thường, nhưng ánh mắt lại láo liên, không ngừng quan sát xung quanh, từ cành cây ngọn cỏ.
Hắn tên là Truy Hồn, tu vi Võ Vương đỉnh phong, là một sát thủ cấp Bạc của Thiên Thứ lâu. Cách đây không lâu, hắn nhận được một nhiệm vụ ám sát chủ tiệm của một tiểu điếm ở hồ Thiên Ba, ngoại ô Thiên Phong thành!
Theo như thông tin nhiệm vụ, sau lưng tiểu điếm này là Thương Lan Thiên tông, cho nên khi bước vào địa phận hồ Thiên Ba, Truy Hồn trở nên vô cùng cẩn thận!
Khi đến gần, Truy Hồn phát hiện tiểu điếm này có rất nhiều người, khách hàng xếp thành một hàng dài!
- Ồ… Linh khí!
Truy Hồn cảm nhận được linh khí ở đây khác với bên ngoài, nồng đậm hơn rất nhiều. Nếu có thể tu luyện trong môi trường này, có lẽ bây giờ hắn đã là Võ Hoàng!
Lúc này, Truy Hồn cố ý đi chậm lại, ánh mắt cũng trở nên bình thường như bao người khác, bởi vì phía sau hắn có một nhóm người đang đi tới.
- Thế nào? Ta nói không sai chứ? Linh khí ở đây nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều, để ta nói cho mà nghe, linh khí trong tiệm còn nồng đậm hơn ở ngoài này nữa!
Nhóm người đi phía sau chính là Lưu Bằng, Hoàng Khánh, Từ Ba. Người vừa lên tiếng là Lưu Bằng.
Nghe thấy vậy, Truy Hồn càng đi chậm hơn, để cho nhóm người kia vượt lên trước, còn hắn thì lặng lẽ đi theo phía sau.
Hắn muốn nghe ngóng xem nhóm người này nói gì về tiểu điếm, từ đó thu thập thêm một ít tin tức.
Đến giờ Truy Hồn vẫn chưa biết tiểu điếm này rốt cuộc bán gì, chỉ biết sau lưng là Thương Lan Thiên tông, ngay cả chủ tiệm là ai hắn cũng không biết.
Càng nghe, Truy Hồn càng kinh hãi. Bởi vì hắn nghe thấy người thanh niên kia chỉ vào hai con tiểu thú trước cửa tiệm mà nói:
- Đó là hai con linh sủng được chủ tiệm nuôi dưỡng, tên là Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan, đừng xem thường chúng, chúng nó là Huyền giai ma thú đấy!
Điều này nằm ngoài dự đoán của Truy Hồn! Mặc dù hắn không sợ Huyền giai ma thú, nhưng thông tin này khác quá xa so với mô tả trong nhiệm vụ.
Với những gì hắn biết, nhiệm vụ lần này không chỉ đáng giá từng đó tiền công, mà phải thêm gấp mấy lần.
Nếu hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, khi trở về nhất định phải bắt tên kia trả thêm tiền, nếu không thì quá thiệt thòi.
- Người nằm trên kia chính là chủ tiệm!
Truy Hồn nghe thấy người thanh niên kia chỉ vào nam tử đang nằm trên chiếc ghế kỳ quái.
- Hóa ra là hắn, đúng là phàm nhân!
Chắc chắn hai con Huyền giai ma thú kia là do Thương Lan Thiên tông phái đến để bảo vệ tiểu điếm, chứ không phải linh sủng của tên phàm nhân kia.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Truy Hồn trở nên sắc bén. Hắn biết chỉ cần giết chết tên chủ tiệm kia rồi nhanh chóng rút lui, số tiền công hậu hĩnh kia sẽ thuộc về hắn.
Khi ánh mắt Truy Hồn trở nên sắc bén, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan ở bên ngoài, cùng với Tiểu Bạch ở trong tiệm đều đã nhận ra.
Tuy nhiên, Tiểu Bạch thấy tu vi của hắn chỉ là Võ Vương đỉnh phong, bèn không để tâm. Nếu tên kia dám manh động, nó sẽ lập tức ra tay tiêu diệt.
Càng đến gần Dương Phong, Truy Hồn càng cảm thấy nhẹ nhõm, càng tự tin có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Khi cách Dương Phong khoảng ba mét, trong tay Truy Hồn xuất hiện một thanh chủy thủ, nhanh như chớp lao về phía Dương Phong.
- Tên kia bị điên à?
Hổ Thiên Thiên, Hổ Hoan Hoan và Tiểu Bạch đều phản ứng kịp. Thì ra tên kia muốn ám sát chủ nhân!
Không chỉ có chúng, những khách hàng khác cũng nhìn thấy cảnh tượng này.
Tên áo xám kia cầm chủy thủ, với tốc độ nhanh như chớp, lao thẳng về phía Dương Phong!
- Muốn chết thật!
Vài người lắc đầu.
- Thật là ngu ngốc!
Một số người khác thì lộ ra vẻ khinh thường.
Truy Hồn nở nụ cười lạnh, hắn biết chỉ một lát nữa thôi, chủy thủ trong tay sẽ cắt ngang cổ họng tên chủ tiệm kia.
Hắn sắp hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa đây còn là một trong những nhiệm vụ dễ dàng nhất mà hắn từng nhận.
Dù sao đối tượng chỉ là một tên phàm nhân, không có chút khó khăn nào. Ngươi xem, hắn ta vẫn nhắm mắt, hồn nhiên không biết gì.
Cũng tốt, chết trong vô thức còn hơn là phải chứng kiến cảnh tượng mình bị giết, ít nhất trước khi chết cũng không phải chịu đau đớn.
Nhưng khi mũi chủy thủ sắp chạm vào cổ Dương Phong, Truy Hồn bỗng lộ ra vẻ hoảng sợ, bởi vì thân thể hắn không thể động đậy, bị một luồng sức mạnh vô hình giam cầm giữa không trung.
Lúc này, hắn mới nghe thấy tiếng cười nhạo xung quanh. Mẹ nó, thông tin sai bét rồi! Tên kia mà là phàm nhân sao?
Lúc này, Dương Phong mở mắt, nhìn Truy Hồn với ánh mắt thích thú: - Chỉ với chút tu vi ấy mà cũng dám đến ám sát bổn chưởng quỹ, ai cho ngươi lá gan đó?
- Ha ha, tên này bị ngu à? Dám ám sát Dương chưởng quỹ?
- Hắn ta là sát thủ!
- Sát thủ? Loại người gì vậy? Dám phái sát thủ đến giết Dương chưởng quỹ? Chẳng lẽ đầu óc có vấn đề?
Đám người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.