Chương 290: Nếu ngươi muốn thì hãy nói ra
Nếu không tại sao lại để hắn tự mình đi tìm nơi đóng quân, mà không phải chủ động đánh dấu ra.
Mặc dù hắn có Vô Địch Vương bài, nhưng cũng chỉ là nắm đấm vô địch thôi, hắn cũng không biết phóng thích linh thức, bấm độn tính toán, muốn tìm kiếm nơi đóng quân cũng phải giống như người thường đi tìm, như vậy chẳng phải là tăng thêm độ khó của nhiệm vụ sao.
Còn có nhiệm vụ điều tra ra kẻ thuê Thiên Thứ lâu, việc này có dễ điều tra như vậy sao? Ta đâu phải là người học phá án. Ta chỉ là tên tốt nghiệp đại học ở nhà, biết cái quái gì về điều tra!
Nếu như dựa theo trước kia lúc chưa có Vô Địch Vương bài, hệ thống chết tiệt này nhất định sẽ đánh dấu địa chỉ rõ ràng, hận không thể bên trong có bao nhiêu người, bao nhiêu hoa cỏ đều ghi rõ ràng chi tiết cho ngươi, mà hiện tại, haizzz…
Nhưng hiện tại biết làm sao được? Ai bảo nó là hệ thống chứ. Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Chờ đến khi nào thực lực của bổn Chưởng quỹ cao cường rồi, sẽ không thèm để ý đến hệ thống này nữa.
Nhiệm vụ gì, bổn Chưởng quỹ thích làm thì làm, không thích làm thì vứt sang một bên, xem ngươi có thể làm gì được ta.
Lúc Dương Phong đang buồn rầu, hắn nhìn thấy một người, ánh mắt sáng lên, hô lớn với người nọ: - Ngươi kia, đúng là ngươi đó, lại đây cho ta!
Dương Phong chỉ vào Tần Càn đang đứng xếp hàng mà hô lớn.
- Ta sao?
Tần Càn chỉ vào chính mình, nhìn Dương Phong gật đầu, hắn vội vàng đi tới, không biết Dương Chưởng quỹ gọi hắn có chuyện gì phân phó.
- Tiểu tử, ngươi đã từng đến kinh đô chưa? Dương Phong nhìn Tần Càn hỏi.
- Dạ… Dương Chưởng quỹ, ta chưa từng đến kinh đô!
Tần Càn lúc đầu không kịp phản ứng, không biết vì sao Dương Chưởng quỹ lại hỏi hắn có từng đến kinh đô hay không, hắn và phụ thân đều sinh ra ở phủ Thiên Chủ, chưa từng đến kinh đô.
- Vậy trong nhà ngươi có ai quen thuộc kinh đô không?
Dương Phong thầm nghĩ, điều này không nên a, bọn họ không phải là hoàng thân quốc thích sao? Sao lại chưa từng đến kinh đô?
- Gia gia và thái gia gia của ta rất quen thuộc kinh đô, bọn họ đều là từ kinh đô ra ngoài!
Tần Càn thành thật đáp.
- Ồ, vậy sao! Vậy bây giờ bọn họ có rảnh không?
Đã từ kinh đô đi ra, hẳn là biết rõ tình hình của Thiên Thứ lâu, vậy thì dễ rồi.
- Dương Chưởng quỹ, ngài muốn đến kinh đô sao?
Tần Càn lúc này mới kịp phản ứng, chắc là lần này Thiên Thứ lâu dám ám sát Dương Chưởng quỹ, nên Dương Chưởng quỹ muốn đến kinh đô tìm Thiên Thứ lâu gây phiền toái đây mà.
- Ừm, đi giải quyết một chút việc!
Dương Phong gật đầu.
- Dương Chưởng quỹ, thái gia gia hiện tại đang trên đường đến kinh đô!
Nói sớm cho Dương Chưởng quỹ biết Tần Minh đang trên đường đến kinh đô, với năng lực của Dương Chưởng quỹ nhất định có thể biết được vị trí của thái gia gia hắn.
- Ồ, vậy sao? Được rồi, không có việc gì nữa, ngươi đi làm việc của mình đi!
Dương Phong đã hỏi được kết quả, liền để Tần Càn đi làm việc của mình.
- Hệ thống, bây giờ ngươi có thể đánh dấu vị trí của Tần Minh lên bản đồ cho ta không?
Dương Phong chỉ thuận miệng hỏi hệ thống một câu, căn bản không nghĩ hệ thống sẽ cho hắn đáp án như ý muốn.
- Có thể, chỉ cần đăng ký hội viên của cửa tiệm này, hệ thống đều có thể đánh dấu vị trí của bọn họ lên bản đồ!
Thế nhưng câu trả lời của hệ thống lại khiến Dương Phong kinh hỉ!
- Hắc hắc, ngươi rốt cuộc cũng làm được một việc nên làm, tiếp tục cố gắng phát huy, bổn Chưởng quỹ rất optimistic về ngươi đấy!
Dương Phong cười toe toét, nhắm hai mắt lại, tiếp tục nằm duỗi người ra.
…
Dương Phong nằm trên ghế xích đu suy nghĩ kế hoạch cho chuyến đi này. Lần này hắn không phải đi những thành nhỏ xung quanh, mà là một chuyến đi xa, có lẽ phải mất vài ngày mới có thể quay về.
Chuyện trong tiệm hắn không cần lo lắng gì cả, lần này ra ngoài hắn vẫn sẽ mang theo Tiểu Bạch. Mặc dù hắn có Vô Địch bài, nhưng cũng không thể tùy tiện sử dụng, đây chính là bảo bối, dùng rồi không biết khi nào hệ thống mới rút ra được cho hắn nữa.
Dù sao ra ngoài cũng không giống như ở trong tiệm, khó tránh khỏi gặp phải một số kẻ ngu xuẩn. Không thể gặp ai cũng ra tay, như vậy thì quá mất mặt.
Hiện tại theo như thông tin mà hệ thống tiết lộ, thực lực của Tiểu Bạch trên mảnh đất Thiên Thần đại lục này cũng coi như không tệ, đã bước vào hàng ngũ những kẻ mạnh nhất.
Mặc dù khoảng cách đến cảnh giới mạnh nhất vẫn còn khá xa, nhưng những kẻ mạnh hơn nó đều không rảnh rỗi mà chạy lung tung khắp nơi.
Lần này ra ngoài Dương Phong phải ở lại vài ngày, làm thêm một ít nhiệm vụ, đến lúc đó trở về có thể nghỉ ngơi một khoảng thời gian, như vậy hệ thống cũng không có gì để nói.
Lúc này Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan chạy đến nói:
- Chưởng quỹ, tên kia đã được xử lý xong rồi!
- Ừm, tốt lắm, đi phòng bếp lấy một cái thùng nước, đựng một ít tôm hùm đất, lát nữa bổn Chưởng quỹ muốn mang theo.
- Chưởng quỹ, ngài muốn đi du ngoạn sao?