Chương 302: Sự rời đi của Sở Mộng Vân và Trần Lâm
- Xem ra chúng ta cũng phải dặn dò người phía dưới cẩn thận một chút, nếu không, một ngày nào đó chọc giận vị cao nhân kia, không chỉ bản thân chết, mà còn liên lụy đến cả gia tộc!
Tần Chấn nghe thấy những tiếng bàn tán phía dưới, vẻ mặt ngưng trọng nói.
- Phải đấy, phải dặn dò bọn họ cẩn thận!
Tần Minh gật đầu đồng ý, đặc biệt là những hoàng thân quốc thích như bọn họ, ngày thường kiêu ngạo quen rồi, có người còn ỷ vào thân phận hoàng thân quốc thích mà làm xằng làm bậy, chính là những người này dễ gây chuyện nhất.
- May mà Dương chưởng quỹ đã nhận tấm lòng của chúng ta!
Tặng kim lệnh cho Dương chưởng quỹ là chuyện cực kỳ quan trọng. Lòng thành của mình, Dương chưởng quỹ nhất định sẽ ghi nhớ.
Đến lúc đó, nếu Thiên Tần đế quốc gặp phải nguy hiểm, mình đi cầu xin Dương chưởng quỹ, nói không chừng hắn sẽ nể mặt mũi mà ra tay giúp đỡ.
…
Trên con đường Chu Quang, Dương Phong dẫn Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đi dạo, vừa đi vừa ngắm nhìn các cửa hàng hai bên đường.
- Ơ, phía trước xảy ra chuyện gì vậy? Sao nhiều người tụ tập thế kia?
Dương Phong thấy phía trước có rất đông người đang vây quanh, hình như còn có tiếng cãi vã.
- Chưởng quỹ, chúng ta đến đó xem thử đi?
Hổ Thiên Thiên rất thích xem náo nhiệt, bèn lên tiếng.
- Để ta đi dò la trước đã! Hổ Hoan Hoan ‘vút’ một tiếng, chui vào đám đông.
- Được rồi, chúng ta cũng qua đó xem sao!
Dương Phong gật đầu, đi về phía đám đông.
Trong đám đông…
- Vị công tử này, cầu xin
Một giọng nữ yếu ớt vang lên, một cô gái xinh đẹp đang quỳ gối trước mặt một tên công tử ánh mắt dâm tà, vẻ mặt tuyệt vọng.
Bên cạnh nàng, một nam tử nằm đó, mặt mũi bê bết máu, hơi thở mong manh, dường như sắp chết.
- Hắc hắc, nha đầu kia, bản công tử coi trọng ngươi là phúc phận của ngươi đấy!
Một tên gia đinh bước ra, chỉ vào cô gái đang quỳ gối, vênh váo nói.
Tên công tử kia nhìn cô gái, nước miếng suýt nữa là chảy ra ngoài. Hắn ta cũng ý thức được điều này, vội vàng đưa tay lau miệng, cười dâm đãng nói:
- Tên tiện dân này dám chống đối bản công tử, không đánh chết hắn ta là đã nương tay lắm rồi.
Hắc hắc… nhưng mà, vị cô nương này, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời bản công tử, bản công tử sẽ sai người chữa trị cho đệ đệ ngươi, thế nào?
- Mẹ kiếp… Đồ cặn bã!!!
Hổ Hoan Hoan chứng kiến cảnh này, không khỏi thốt lên, đây rõ ràng là muốn ức hiếp người khác mà!
- Ai đó?
Nghe thấy có người mắng mình là cặn bã, tên công tử kia lập tức nổi giận, muốn xem thử là kẻ nào to gan như vậy!
- Là Hoan Hoan đại gia ta đây!
Hổ Hoan Hoan bước những bước nhỏ, tiến về phía Trư ca nam kia.
- Cái gì, yêu thú biết nói chuyện!
Mọi người vừa nhìn thấy lại là một con yêu thú, còn có thể mở miệng nói tiếng người, vậy chứng tỏ yêu thú này ít nhất là yêu thú Nhân giai!
- Tiểu súc sinh, ngươi chớ xen vào việc của người khác, nơi này là kinh đô, cho dù ngươi là Nhân giai yêu thú thì đã sao?
Tên Trư ca nam này nhìn thấy lại là một con yêu thú đi ra nói chuyện, lửa giận bùng lên, thốt ra lời mắng chửi.
- Ngươi nói cái gì, dám nói Hoan đại gia ta là tiểu súc sinh!
Hổ Hoan Hoan nghe thấy tên Trư ca nam này lại dám mắng hắn là tiểu súc sinh, thật không thể nhịn được nữa!
Lập tức hóa thành bản thể, đi tới trước mặt tên Trư ca nam này.
- A, là yêu thú Huyền cảnh!
Lúc này, đám đông đang hóng chuyện phát ra tiếng thét chói tai!
- Nhanh, cứu mạng!
Tên Trư ca nam này nhìn thấy một con yêu thú nhỏ như con mèo, trong nháy mắt biến thành một con mãnh hổ sặc sỡ cao hơn hắn, sợ tới mức ngã trên mặt đất, kêu to lên.
- Phụt!!!
Hổ Hoan Hoan duỗi móng vuốt lớn ra, đặt trên ngực Trư ca nam, nói:
- Ngươi thử nói lại lần nữa xem!
- Lớn… Lớn mật, ngươi dám đối với bổn thiếu gia như thế, ngươi biết cha ta là ai không? Nói cho ngươi biết, cha ta chính là Lễ bộ Thị lang!
Tên Trư ca nam này không biết là không nhìn rõ tình thế trước mắt, hay là bình thường ương ngạnh quen rồi, cho rằng người khác đều sẽ sợ hãi bối cảnh của hắn.
- Răng rắc!!!
Hổ Thiên Thiên nào quản lão tử của hắn là ai, cho dù là hoàng đế Thiên Tần thì đã sao? Trực tiếp vung một vuốt lên mặt tên Trư ca nam này, đánh xong vẫn chưa hả giận, lại giẫm gãy toàn bộ tứ chi của hắn.
- Ư…
Tên Trư ca nam bị Hổ Hoan Hoan tát một cái khiến răng bay ra ngoài, mặt sưng vù lên, biến thành đầu heo thực sự. Lần này cũng không nói được nữa, chỉ có thể phát ra tiếng kêu thảm thiết.
- Các ngươi là…
Lúc này, một đội Thành vệ quân đi tới, thấy nơi này có yêu thú làm bị thương người, lập tức tiến đến, định lớn tiếng quát bảo dừng tay, nhưng vừa nhìn thấy Dương Phong, hắn lập tức hiểu ra chuyện gì, vội vàng nuốt xuống những lời định nói.
Hắn đi tới trước mặt Dương Phong, cúi đầu khom lưng, nói:
- Đại… Đại nhân, chuyện còn lại cứ giao cho chúng ta!
- Tốt, rất hiểu chuyện, giao hắn cho ngươi. Đúng rồi, đi hỏi tên quan kia xem, hỏi hắn ta dạy dỗ ra đứa con bất hiếu này như thế nào!