Chương 305: Cây ăn quả thành tinh rồi
- A, nơi này chính là Sa Mạc Tuyệt Vọng!
Tiểu Bạch nhảy dựng lên, không thể tưởng tượng nổi mà nói, trong mắt lộ ra vẻ chấn kinh nồng đậm!
- Tộc trưởng, Sa Mạc Tuyệt Vọng là cái gì?
Hổ Hoan Hoan tò mò hỏi, hắn đối với địa phương bên ngoài Huyễn Nguyệt Ma Sâm đều rất xa lạ, cũng tràn ngập tò mò, dù sao đây là lần đầu tiên hắn từ trong lãnh địa Hổ tộc đi ra!
- Đúng vậy, tộc trưởng, Sa Mạc Tuyệt Vọng này là nơi nào, ngài có thể nói một chút không?
Hổ Thiên Thiên cũng vô cùng tò mò!
- Đây là câu chuyện được lưu truyền từ miệng Thú Hoàng từ rất lâu rất lâu trước kia, nơi này trước kia là một ốc đảo, có rất nhiều thành trì, có rất nhiều nhân loại và ma thú sinh sống.
Nhưng vào một ngày nọ, không biết vì sao đất rung núi chuyển, ở tận cùng phía đông Cấm Kỵ Chi Dương cuốn lên mấy ngàn trượng sóng lớn, nuốt chửng cả ốc đảo này.
- A… Sóng lớn mấy ngàn trượng?
Lúc Hổ Hoan Hoan nghe được sóng lớn mấy ngàn trượng, miệng há thật to, bộ dáng kia tựa hồ cảnh tượng này hiện tại đang phát sinh ở trước mắt hắn vậy!
- Bản khối vận động dẫn tới động đất lớn sinh ra sóng thần hoặc là sao chổi va chạm gây ra động đất lớn sau đó sinh ra sóng thần!
Nghe Tiểu Bạch kể lại, trong đầu Dương Phong hiện ra hai loại khả năng này!
Đất rung núi chuyển, nhất định là nơi nào đó đã xảy ra động đất siêu cấp lớn, mà động đất này lại sinh ra cơn sóng thần này.
Nhưng mà sóng biển cao mấy ngàn trượng này tương đối khủng bố, trước mắt võ giả trên Thiên Thần đại lục không thể nào chống cự được loại tai họa tự nhiên này.
Ở địa cầu, cố hương của ta, cũng từng phát sinh đại hải triều cao 5000 mét, đó chính là Bạch Ác Kỷ va chạm, cũng chính là va chạm này. Chẳng những tạo nên hải triều cao tới 5 ngàn mét, cũng khiến cho khủng long lui khỏi vũ đài lịch sử!
- Tộc trưởng, vậy sau đó thì sao?
Hổ Thiên Thiên cũng là một bộ biểu lộ hoảng sợ, bất quá hắn lập tức liền kịp phản ứng!
- Trải qua mấy chục năm sau, sau khi nước của Cấm Kỵ Chi Dương rút đi, ốc đảo này đã không còn sinh mệnh tồn tại.
Mấy vạn năm sau, ốc đảo này biến mất không thấy gì nữa, không ai biết là lúc nào nó biến thành bộ dáng như bây giờ, chỉ biết là người đi vào rất ít người có thể an toàn đi ra ngoài.
Dần dần, nơi này không còn ai dám bước vào nữa, một số kẻ hiếu sự sau đó gọi nơi này là Sa Mạc Tuyệt Vọng, vì vậy, cái tên này được lưu truyền cho đến ngày
Tiểu Bạch nói một hơi về sự tồn tại của Sa Mạc Tuyệt Vọng!
- Tộc trưởng, vậy Sa Mạc Tuyệt Vọng này có chỗ đáng sợ gì?
Hổ Hoan Hoan lắc đầu, xua tan cảnh tượng kinh khủng trong tưởng tượng, nhìn xung quanh hỏi!
- Sa Mạc Tuyệt Vọng này sẽ nổi lên bão cát đáng sợ, Võ Tông trở xuống, nếu như bị vây ở trong bão cát này, không đến mấy hơi thở, sẽ bị bão cát này thổi cho ngay cả xương cốt cũng không còn!
Nơi này còn sẽ xuất hiện một số ảo cảnh, một số võ giả có ý chí không mạnh sẽ rơi vào ảo cảnh này không thể tự thoát ra được, cuối cùng chết đi trong ảo cảnh!
Tiểu Bạch không nhanh không chậm nói ra một ít chỗ đáng sợ của Sa Mạc Tuyệt Vọng này, nhưng nó cũng không biết có phải như vậy hay không, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nó tới nơi này!
- Chuyện này… Thật đáng sợ!
Trong mắt Hổ Hoan Hoan lộ ra một tia sợ hãi.
- Đúng vậy, nhưng mà có chưởng quỹ ở đây, khẳng định không cần lo lắng!
Nhưng Hổ Thiên Thiên không sợ những thứ này, dù sao có chưởng quỹ ở đây, với thủ đoạn nghịch thiên của chưởng quỹ, cho dù là khiến sa mạc này khôi phục thành ốc đảo lần nữa, hắn cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc.
- Chủ nhân, nơi này có gì đặc biệt sao?
Tiểu Bạch dùng ánh mắt tò mò nhìn Dương Phong, hắn cho rằng chủ nhân mang bọn họ tới nơi này khẳng định là có ngụ ý gì đó, có lẽ nơi này có đồ vật khó lường, hoặc là nơi này có đồ ăn mỹ vị, ví dụ như tôm hùm đất.
- Không có gì đặc biệt, trong sa mạc này có một cái hồ lớn như vậy, ta thấy rất thú vị!
Dương Phong không có khả năng nói ra sự tình, liền tùy tiện tìm một cái cớ lấp liếm cho qua.
- Bên kia, qua thêm một chút nữa chính là Cấm Kỵ Chi Dương.
Dương Phong chỉ về phía đông nói.
- A… Chúng ta bây giờ đang ở khu vực biên giới của Sa Mạc Tuyệt Vọng sao?
Tiểu Bạch nhìn về phía Dương Phong, kinh ngạc nói!
- Đúng vậy, lấy tốc độ của ngươi đi qua, cũng chỉ một hai canh giờ là đến, đến lúc đó bắt chút hải sản lên, làm cho các ngươi ăn, hương vị hải sản rất ngon đó!
Dương Phong gật đầu, trong đầu tưởng tượng đến bào ngư, tôm hùm, cua các loại thức ăn, nước miếng thiếu chút nữa chảy ra.
- Hải sản? Chủ nhân, hải sản là một loại ma thú sao?
Tiểu Bạch cho rằng hải sản là một loại ma thú, còn đang tưởng tượng ma thú trong biển cả sẽ là cái dạng gì.
Vừa nghe được cái gì ăn, cái gì mỹ vị, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan lập tức dựng lỗ tai lên, di chuyển đến trước mặt Dương Phong.
- Ha ha… Hải sản, chính là gọi chung cho ma thú trong hải dương!
- Chưởng quỹ, vậy bây giờ chúng ta đi bắt hải sản sao?