Chương 307: Chế Độ Chiến Đấu Và Chế Độ Sinh Tồ
Tên này dám ra ngoài khi chủ nhân và nó đang thưởng thức đồ ăn ngon, còn dám dùng ánh mắt đó nhìn bọn họ, tên này nhất định phải chết!
- Chủ nhân, ta đi giết chết tên gia hỏa mạo phạm chúng ta này!
- Tiểu Bạch, mang đầu cá kia lại đây cho ta, ta nấu canh đầu cá cho các ngươi uống!
Dương Phong nghe Tiểu Bạch nói, liền dặn dò nó, con cá này là Thiên giai ma thú, dùng đầu của nó để nấu canh, khẳng định là rất ngon, hắn không thể bỏ qua cơ hội hưởng dụng mỹ vị như vậy.
- Vâng, chủ nhân, không thành vấn đề!
Tiểu Bạch nói xong liền bay về phía con cá kia, khi đến trước mặt nó, Tiểu Bạch lập tức giải phóng khí tức Thiên Cảnh cao giai của mình.
Con cá kia nhìn thấy Tiểu Bạch bay tới, trên mặt lộ ra vẻ thèm thuồng, nhưng sau khi cảm nhận được khí tức mà Tiểu Bạch phát ra, trong mắt nó lập tức lộ vẻ hoảng sợ.
- Chủ nhân nói muốn lấy đầu ngươi nấu canh, đây là vinh hạnh của ngươi đấy!
Nghe Tiểu Bạch nói, con cá càng thêm hoảng sợ, nó lập tức quay đầu muốn chạy trốn.
- Hừ, ở trước mặt ta mà ngươi còn muốn chạy sao?
- Phập!
Tiểu Bạch lập tức xuất hiện phía sau con cá, vươn móng vuốt sắc bén đâm thẳng vào người nó.
- Rống!
Con cá kêu lên thảm thiết, miệng phun ra máu tươi, trong mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng và hối hận, cuối cùng ánh sáng trong mắt nó dần ảm đạm rồi tắt hẳn.
Cái đầu khổng lồ của nó vô lực cúi xuống, hai tay buông thõng.
Móng vuốt của Tiểu Bạch đâm vào người con cá, trực tiếp bóp nát tim nó, một kích trí mạng!
Tiểu Bạch dùng một móng vuốt khác giữ chặt lấy đầu con cá, sau đó rút móng vuốt còn lại ra.
Máu tươi từ miệng vết thương trên người con cá phun ra như suối.
Tiểu Bạch dùng móng vuốt sắc bén của mình cắt phăng đầu con cá.
- Xoẹt!
Cái đầu khổng lồ lìa khỏi cổ con cá, rơi xuống hồ nước, máu tươi nhuộm đỏ một vùng hồ nước.
- Tộc trưởng uy vũ, tộc trưởng lợi hại a, chỉ một chiêu đã giết chết con ma thú Thiên Cảnh này!
- Tộc trưởng uy vũ!
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan nhảy cẫng lên hoan hô, trong lòng tràn đầy sự sùng bái đối với tộc trưởng, giống như nước sông cuồn cuộn không dứt.
Tiểu Bạch bay trở lại trước mặt Dương Phong, giơ đầu cá lên hỏi: - Chủ nhân, như vậy đã được chưa?
- Được rồi, ngươi đi rửa sạch sẽ rồi mang lại đây!
Nhìn cái đầu đầy máu của con cá, Dương Phong bảo Tiểu Bạch đi rửa sạch sẽ rồi mang lại.
- Lộc cộc, lộc cộc…
Dương Phong, Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan vây quanh nồi nước lớn, trong nồi là đầu cá của con ma thú Thiên Cảnh kia đang được ninh nhừ.
Nước canh sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm vô cùng hấp dẫn.
- Chưởng quỹ, có thể ăn được chưa?
Hổ Thiên Thiên nuốt nước miếng hỏi.
- Để ta nếm thử xem sao. Dương Phong múc một muỗng canh lên, sau đó đưa vào miệng nhấp thử.
- Được rồi, có thể ăn được rồi, từ từ thôi. Nhìn hai con hổ sốt ruột, Dương Phong mỉm cười nói.
Lấy ra mấy cái chén lớn, múc cho mỗi con hổ một bát canh đầu cá đầy ắp, đặt trước mặt chúng. Tam Hổ nào quản canh còn nóng hay nguội, cứ thế húp sùm sụp.
Chúng uống canh đầu cá, ăn tôm hùm đất, thời gian cứ thế trôi qua từng giây từng phút, mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, rồi lại đến bình minh. Cứ như vậy, một ngày bình dị trôi qua.
- Ting, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ phụ của hệ thống, du lịch sa mạc Tuyệt Vọng, chém giết một con ma thú, phần thưởng nhiệm vụ đã được phát!
Sáng sớm, Dương Phong đã nghe thấy tiếng hệ thống thông báo hoàn thành nhiệm vụ!
- Được rồi, chúng ta đi tới Cấm Kỵ Chi Dương xem sao!
Dương Phong cất bảo bối, nói với Tam Hổ.
- Tiểu Bạch, lần này ngươi bay qua đó, chúng ta cùng ngắm cảnh đẹp dọc đường!
Dương Phong kiếm đại một cái cớ, ngồi trên lưng Tiểu Bạch bay thẳng đến Cấm Kỵ Chi Dương!
Một giờ sau…
Một mảng màu xanh lam xuất hiện phía xa, trời nước một màu, rốt cuộc cũng đến Cấm Kỵ Chi Dương rồi!
- Tới rồi, tới rồi, đây chính là Cấm Kỵ Chi Dương sao? Quả nhiên hùng vĩ, vô biên vô hạn!
Tiểu Bạch cùng Tam Hổ lần đầu tiên nhìn thấy biển rộng, mắt tròn xoe kinh ngạc!
- Bên kia có một bãi cát, chúng ta đến đó đi!
Dương Phong thấy biển cả dị giới này chẳng khác gì Trái Đất, nhưng hắn đang nhìn từ trên cao, nếu ở trên mặt đất chắc chắn hắn sẽ không nghĩ như vậy. Khi nhìn thấy một bãi cát, hắn liền chỉ vào đó nói với Tiểu Bạch.
…
Tiểu Bạch đáp xuống bãi cát, Dương Phong từ trên lưng nó bước xuống, muốn xem thử Cấm Kỵ Chi Dương này có gì khác biệt so với biển cả Trái Đất!
Không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật mình, Cấm Kỵ Chi Dương của dị giới quả nhiên có điểm bất phàm!!
Trên bãi biển có ốc biển to bằng chậu rửa mặt, cua lớn cỡ một mét bò lổm ngổm khắp nơi, hơn nữa những con ốc, con cua này đều chỉ là cấp bậc dã thú!
Trúng mánh rồi, lần này đúng là trúng mánh rồi, Cấm Kỵ Chi Dương thật sự không giống, lại được phen thỏa thuê khẩu phúc, cua và ốc biển lớn như vậy, thịt chắc phải ngon lắm đây!
- Tiểu Bạch, Thiên Thiên, Hoan Hoan, thấy chưa, đây đều là thức ăn của chúng ta, đây chính là hải sản mỹ vị, giờ chúng là của chúng ta rồi!
Dương Phong chỉ vào đám cua ốc đầy bãi biển, bá khí tuyên bố, hệt như đế vương đang chỉ điểm giang sơn!
- Ting, hệ thống ban bố nhiệm vụ phụ, du lịch Cấm Kỵ Chi Dương, chém giết Bát Tí Ma Chương, phần thưởng mảnh vỡ bí cảnh thí luyện ma thú x1, rút thưởng x1, Tu Vi đan x3.
Vừa lúc Dương Phong từ trên lưng Tiểu Bạch bước xuống nói xong, âm thanh nhắc nhở của hệ thống liền vang lên.
- Hệ thống, Bát Tí Ma Chương là ma thú gì vậy?
Nghe thấy hệ thống nhắc nhở, Dương Phong liền cảm thấy hứng thú với cái tên Bát Tí Ma Chương này, nghe tên đã thấy ngầu rồi!