Chương 310: Thiên Mệnh Chi Tử
- Tiểu Bạch, tám cái xúc tu kia giữ lại, không cần thứ khác!
Dương Phong nhìn tám cái xúc tu dài hơn ngàn mét, liếm liếm đầu lưỡi.
- Được, chủ nhân!
Sau khi trả lời Dương Phong, Tiểu Bạch biến thành trạng thái Bán Thú Nhân, bay vút về phía Bát Tí Ma Chương khổng lồ kia.
Bát Tí Ma Chương nhìn ‘Tiểu Bất Điểm’ trước mắt, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng, nó phát hiện ‘Tiểu Bất Điểm’ trước mắt này có cảnh giới tương đồng với nó, là một đối thủ vô cùng mạnh mẽ.
Đột nhiên thân ảnh Tiểu Bạch biến mất khỏi tầm mắt Bát Tí Ma Chương.
- Nhanh thật!
Ba con mắt của Bát Tí Ma Chương trợn tròn, tốc độ của ‘tiểu tử’ này lại nhanh như vậy, bản thân còn chưa kịp nhìn rõ hắn biến mất như thế nào.
Nó biết ‘Tiểu Bất Điểm’ biến mất này đang công kích về phía mình, vội vàng vung tám cánh tay lên.
Tám cánh tay này vung vẩy trên không trung với tốc độ cực nhanh, nó muốn dùng phương thức như vậy, để Tiểu Bạch không thể tới gần.
Đáng tiếc là nó gặp phải Tiểu Bạch, ở trong tám cái xúc tu này thành thạo né tránh, trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Bát Tí Ma Chương.
- Cái gì, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Bát Tí Ma Chương trợn tròn mắt, ‘tiểu tử’ này thế mà có thể vượt qua cánh tay vung vẩy không kẽ hở của nó.
Ba con mắt của nó trợn tròn, khó có thể tin nhìn Tiểu Bạch, tám cánh tay kia cũng không vung nữa, trực tiếp đâm tới người Tiểu Bạch.
- Gà mờ!!!
Tiểu Bạch liếc mắt nhìn Bát Tí Ma Chương, thốt lên một tiếng - gà mờ. sau đó giơ móng vuốt đánh về phía đầu Bát Tí Ma Chương!
- Phốc!!!
Một móng vuốt này của Tiểu Bạch trực tiếp xuyên vào trong đầu Bát Tí Ma Chương, linh lực bộc phát bên trong đầu nó.
- Ầm!!!
Cái đầu to lớn mấy trăm mét của Bát Tí Ma Chương lập tức nổ tung.
Bá chủ của vùng biển này, Bát Tí Ma Chương Thiên Cảnh ngũ giai đã bị Tiểu Bạch một chiêu đánh chết.
Tiểu Bạch kéo theo tám cái xúc tu, trong tay nắm ma hạch màu tím to lớn, bay về phía Dương Phong.
Dương Phong cười tủm tỉm cất xúc tu và ma hạch của Bát Tí Ma Chương, lúc ở sa mạc Tuyệt Vọng, trong đầu con cá lớn kia có một viên ma hạch Thiên Cảnh, Dương Phong hỏi hệ thống có thu hồi những ma hạch này hay không, hệ thống nhắc nhở trước mắt không có chức năng thu hồi, bảo Dương Phong cố gắng nâng cấp đẳng cấp cửa hàng, mới có thể xuất hiện chức năng thu hồi!
Bất quá Dương Phong cảm thấy về sau thứ này nhất định sẽ có tác dụng, cho nên tạm thời cất trước.
- Hắc hắc!!! Hôm nay chúng ta ăn lẩu hải sản thập cẩm!
Dương Phong nhìn đủ loại hải sản trong nồi, nước miếng… không, phải nói là nước mắt từ khóe miệng chảy ra!
…
Một người ba hổ, trên bờ cát cấm địa, sau khi ăn uống no nê, đều nằm ngửa mặt nhìn trời sao, nghe tiếng sóng biển, vô cùng thư thái.
- Ting, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh của hệ thống, du ngoạn cấm địa, tiêu diệt Bát Tí Ma Chương, phần thưởng đã được phát!
- Ký chủ, có muốn truyền tống về cửa hàng ngay bây giờ không?
Đúng lúc này, âm thanh thông báo nhiệm vụ hoàn thành của hệ thống vang lên, tiếp theo là câu hỏi có muốn truyền tống về cửa hàng hay không.
- Tuyệt!!!
Dương Phong nghe thấy âm thanh này, vô cùng vui mừng, hắn còn tưởng rằng tối nay phải ở lại bờ biển này. Không ngờ hệ thống lại thông báo hoàn thành nhiệm vụ sớm như vậy.
Hắn cũng không rõ tiêu chuẩn về thời gian hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, đã từng hỏi qua nhưng hệ thống chỉ nói là bản thân cũng không rõ lắm.
Dương Phong đương nhiên không tin lời hệ thống nói, lừa gạt trẻ con thì được, lừa hắn thì đừng hòng. Không muốn nói thì thôi, Dương Phong biết rõ hệ thống có thể giở trò trong thời gian làm nhiệm vụ.
- Mấy huynh đệ, chúng ta chơi cũng đã rồi, ăn cũng đã no, tối nay không ở lại đây nữa, về thôi!
Dương Phong đứng dậy duỗi lưng, nói với đám Tiểu Bạch.
Dương Phong cất bát đĩa xoong nồi đi, nhìn xem có bỏ sót gì không, sau đó nói với hệ thống:
- Hệ thống, dịch chuyển về ngay bây giờ đi!
Một tia sáng lóe lên, Dương Phong, Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan biến mất tại chỗ, chỉ để lại ‘xác chết không toàn thây’ trên bãi biển này.
Bên trong cửa hàng Duyên Đến Duyên Đi, Trần Lâm vừa từ bí cảnh rèn luyện đi ra, nhìn thấy Dương Phong bọn họ xuất hiện trong cửa hàng, vui mừng nói:
- Chưởng quỹ, mọi người đã về rồi sao!!
Dương Phong cũng mỉm cười đáp: - Ừ, về rồi!
- Haha, về rồi, con muốn chơi máy rút thăm!
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan lao về phía máy rút thăm.
- Ta nói này Trần lão, được đấy, vận may này quả là đỉnh cao!
Dương Phong nhìn thấy trên ngực Trần Lâm lại có thêm một chiếc ngọc bội tụ linh và huy Chương tụ linh, nói!
- Cũng tạm, cũng tạm.
Vẻ mặt Trần Lâm rất đắc ý, những thứ này đối với ông ta không có tác dụng gì, nhưng ông ta thích đeo trên người để khoe khoang.
- Mấy ngày nay trong cửa hàng có chuyện gì thú vị không?!
Dương Phong rất muốn nghe xem, ba ngày nay trong cửa hàng có xảy ra chuyện gì vui vẻ thú vị không!
- Nói đến chuyện thú vị thì đúng là có mấy chuyện, có một chuyện chắc chắn mọi người sẽ đặc biệt hứng thú!