Chương 321: Khởi Đầu Của Sóng Gió

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 2,901 lượt đọc

Chương 321: Khởi Đầu Của Sóng Gió

Bên trong cửa tiệm.

Dương Phong nhìn những người tiến vào cửa tiệm, ai nấy đều tràn đầy tự tin và kỳ vọng, chỉ chốc lát sau, một số người ủ rũ cúi đầu đi ra, một số người thì vui mừng khôn xiết, hớn hở chạy ra ngoài!

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng kêu the thé như vịt đực:

- Chưởng quỹ đâu? Mau ra nghênh đón Ngụy quản sự chúng ta!

Những người bên ngoài cửa tiệm nhìn thấy một tên gian xảo trong đám người kia hét vào bên trong thì kinh ngạc đến ngây người.

- Tên kia là ai, lại dám nói năng như vậy?

- Haizzz… Lại thêm một kẻ chán sống!

- Hắc hắc, lại có trò hay để xem rồi!

Vừa lúc này vợ chồng Triệu Kính Chi đang ngồi dưới tán ô, nghe thấy có người nói như vậy, nhíu mày bước tới hỏi.

- Các vị là ai? Tìm chưởng quỹ có chuyện gì?

- Ngươi là ai?

Tên gian xảo nhìn Triệu Kính Chi, thấy hắn cũng chẳng giống chưởng quỹ.

- Ta là nhân viên cửa tiệm này!

Triệu Kính Chi thản nhiên đáp.

- Ta tìm chưởng quỹ các ngươi là muốn bàn chuyện làm ăn, một tên nhân viên quèn như ngươi có thể làm chủ được sao? Mau kêu hắn ra nghênh đón Ngụy quản sự.

Ngụy quản sự của chúng ta là một trong những vị quản sự của Tần Ngụy thương hội, nếu dám chậm trễ, cửa tiệm này gánh vác nổi sao?

Tên chó săn của Ngụy Đại Niên kia mượn oai hùm, thao thao bất tuyệt.

- Ta chính là chưởng quỹ, có chuyện gì cứ nói!

Dương Phong cảm thấy trong cuộc sống tẻ nhạt này, có chút gia vị cũng không tệ, bèn đi ra xem đám người này rốt cuộc muốn làm gì.

- Ngươi chính là chưởng quỹ?

Ta là một vị quản sự của Tần Ngụy thương hội, hẳn ngươi cũng biết Tần Ngụy thương hội chúng ta lợi hại cỡ nào chứ?

Nay ở mỗi thành trì của Thiên Tần đế quốc đều có cơ sở của chúng ta, ngay cả Thiên Hương Lâu ở Thiên Phong Thành này cũng là của chúng ta…

Tên chó săn kia sợ Dương Phong không biết Tần Ngụy thương hội bọn hắn lợi hại, thao thao bất tuyệt giới thiệu.

- Nói vào trọng điểm!

Dương Phong chẳng có hứng thú nghe hắn giới thiệu, trực tiếp cắt lời hắn!

- Ta thấy cửa tiệm này làm ăn cũng khá đấy, có muốn gia nhập thương hội chúng ta không?

Sau khi gia nhập, có thể treo biển hiệu của Tần Ngụy thương hội chúng ta, đến lúc đó việc buôn bán của ngươi sẽ còn tốt hơn nữa, các ngươi chỉ cần nộp một ít phí gia nhập là được!

Lúc này Ngụy Đại Niên bước ra, nhìn quanh cửa tiệm, gật đầu, nói rõ mục đích với Dương Phong!

- Cũng đúng, có thể kinh doanh ở khắp các thành trì của Thiên Tần đế quốc quả thật rất giỏi, nhưng ta không có hứng thú gia nhập cái thương hội chó má gì đó của các ngươi!

Dương Phong cứ tưởng là đến gây rối, hóa ra là đến chào mời, trong nháy mắt đã mất hết hứng thú.

- Cái gì?? Ngươi dám nói thương hội chúng ta là thương hội chó má? Ngươi có tin ta khiến cửa tiệm này đóng cửa không?

Nghe Dương Phong nói vậy, đám chó săn bên cạnh không chịu được nữa, chỉ thẳng vào Dương Phong quát.

- Ồ, thật sao?

Dương Phong vốn định bảo Thiên Thiên và Hoan Hoan xử lý đám người này, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện thú vị, nụ cười gian xảo hiện lên trên môi, nhìn bọn chúng nói:

- Ta hỏi các ngươi ba câu hỏi, nếu các ngươi có thể trả lời đúng hết, ta sẽ cân nhắc gia nhập thương hội của các ngươi!

- Ồ, vậy ngươi hỏi đi!

Ngụy Đại Niên cũng không tức giận, hắn ta cũng muốn xem vị chưởng quỹ này giở trò gì.

- Đây là mấy?

Dương Phong giơ một ngón tay, hỏi đám người Ngụy Đại Niên.

- Đây đương nhiên là một rồi!

Bên phía Ngụy Đại Niên cười ngơ ngác, vị chưởng quỹ này bị làm sao thế nhỉ?

- Vậy đây là mấy?

Dương Phong giơ hai ngón tay hỏi.

- Là hai chứ sao, chẳng lẽ chưởng quỹ không phân biệt nổi một với hai? Ha ha ha…

Khi Dương Phong hỏi đến câu thứ hai, đám người Ngụy Đại Niên đã khẳng định vị chưởng quỹ này bị điên, vậy mà lại hỏi những câu như thế này. Xem ra hôm nay vớ được mẻ lớn rồi.

Thế nhưng những người xem náo nhiệt khác lại không nghĩ vậy, bọn họ biết Dương chưởng quỹ đang đào hố, một cái hố rất lớn để bọn chúng nhảy vào.

- Một cộng một bằng mấy?

Dương Phong giơ ba ngón tay hỏi nhanh.

- Đương nhiên là ba!!!

Ngụy Đại Niên mỉm cười đáp, thế nhưng vừa dứt lời, sắc mặt hắn ta liền thay đổi.

- Một cộng một mà ngươi còn tính sai, với cái trí thông minh này của ngươi thì…

Dương Phong cười gian xảo, xua tay bước vào trong tiệm.

- Ha ha ha… Cười chết mất, một cộng một bằng ba, bọn chúng là người của thương hội đấy à!

- Chẳng lẽ đây chính là năng lực của quản sự Tần Ngụy thương hội sao?

- Với trí thông minh như thế mà cũng làm đến chức quản sự, vậy thì đám người trong Tần Ngụy thương hội bây giờ là loại người gì vậy?

- Ngươi…

Ngụy Đại Niên nghe những lời bàn tán xung quanh, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng chỉ vào bóng lưng Dương Phong, kẻ đầu sỏ gây nên mọi chuyện mà không nói nên lời.

- Ta nói cho ngươi biết, ta sẽ lập tức đến phủ thành chủ, bảo thành chủ ra lệnh phá hủy cái cửa tiệm chó má này!

Một lúc sau, Ngụy Đại Niên mới hoàn hồn, gào lên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right