Chương 323: Hướng đến Hoàng Cung bao vây mà đế
Dặn dò xong, hắn quay vào cửa tiệm, đi vào nhà bếp chuẩn bị bữa tối, haizzz… Chưởng quỹ thật là vất vả!
Vừa bước vào nhà bếp, đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, hắn lập tức nắm bắt lấy nó!
- Hệ thống, khôi lỗi có thể làm đầu bếp được không? Dương Phong hỏi hệ thống với vẻ mong đợi.
- Có thể!
Nghe hệ thống trả lời, Dương Phong thầm reo lên sung sướng, sắp tới rồi, mình sắp được giải phóng khỏi cái danh đầu bếp này rồi, sắp được cơm bưng nước rót rồi.
- Vậy cho ta hỏi, Trần Lâm có thể rời khỏi khôi lỗi nhân viên cửa tiệm, sau đó dung hợp với một con khôi lỗi khác hay không?
Dương Phong có một ý tưởng rất hay, sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, buổi chiều có thể mua thêm một con khôi lỗi thị giả.
Để Trần Lâm rời khỏi khôi lỗi nhân viên cửa tiệm, sau đó dung hợp với khôi lỗi thị giả đó.
Làm như vậy, hắn sẽ có một chỗ trống trong danh sách khôi lỗi nhân viên cửa tiệm, có thể để khôi lỗi nhân viên cửa tiệm kiêm luôn đầu bếp.
- Không thể, sau khi dung hợp, khôi lỗi và ký chủ sẽ hòa làm một, chỉ cần ký chủ nâng cấp cho hắn ta một lần, hắn ta sẽ trở thành người thật sự, có được tất cả mọi thứ của người bình thường!
Nếu ký chủ muốn có khôi lỗi làm đầu bếp, ngài có thể mua khôi lỗi thị giả, hắn ta có thể kiêm nhiệm đầu bếp, hơn nữa còn không chiếm một suất trong danh sách khôi lỗi nhân viên cửa tiệm, là một trợ thủ đắc lực cho gia đình!
Thế nhưng, câu trả lời của hệ thống đã hoàn toàn dập tắt ý định của hắn!
- Ơ? Hệ thống, tại sao ngươi lại nói là trợ thủ đắc lực cho gia đình? Chẳng lẽ không thể mang theo ra ngoài sao?
Dương Phong nghe hệ thống nói vậy thì có chút thất vọng, nhưng sau khi hồi tưởng lại câu nói của hệ thống, hắn cảm thấy có gì đó sai sai, sau khi cẩn thận phân tích vài lần, hắn nhận ra trong lời nói của hệ thống có sơ hở!
- Khôi lỗi thị vệ trước khi được ta nâng cấp, thì không cách nào rời khỏi lĩnh vực bất khả xâm phạm của ta, chỉ cần để cho khôi lỗi thị vệ thăng cấp đến cảnh giới nhất định, để cho hắn có được ý thức tự chủ mới có thể tự do hoạt động!
Hệ thống tựa hồ không có ý định giấu diếm Dương Phong!
- Ý thức tự chủ? Có phải giống như tên khôi lỗi tiểu nhị kia dung hợp với Trần Lâm, có được ý thức của Trần Lâm, mới có thể tự do hoạt động?
Dương Phong muốn từ trong miệng hệ thống nhận được một đáp án chắc chắn.
- Đúng vậy, thưa chủ nhân!
Sau khi đã hiểu rõ những tình huống này, Dương Phong chỉ có thể hy vọng vào nhiệm vụ chính tuyến sớm được hoàn thành, như vậy hắn mới có linh nguyên mua con rối thị vệ kia.
Đến lúc đó mua hết toàn bộ bí kíp nấu nướng từ hệ thống phòng bếp cho con rối thị vệ kia học tập, về sau cũng không cần chính mình phải bận rộn ở trong bếp nữa.
Khi chưa đủ điều kiện, thì không còn cách nào khác ngoài việc tự mình làm. Nhưng hiện tại đã có chút điều kiện rồi, đương nhiên sẽ nghĩ cách nào thoải mái mà sống, con người mà, luôn có chút lười biếng.
- Chưởng quỹ, tôm hùm đất và rau xanh!
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan bưng tôm hùm đất và rau xanh vào, đặt xuống đất rồi đi ra.
Hai đứa nhỏ cũng muốn giúp đỡ, chỉ là không biết làm như thế nào, lần trước chúng cũng tới hỗ trợ một phen, kết quả là càng giúp càng loạn, bị Dương Phong đuổi ra ngoài!
Dương Phong lấy hải sản mà Cấm Kỵ Chi Dương mang về từ trong tủ lạnh ra, bắt đầu chính thức bận rộn.
- Món cuối cùng đã xong!
Dương Phong bưng một chậu rau xào lớn ra khỏi gian bếp, đi tới khu vực nghỉ ngơi, đặt lên trên bàn.
Lúc này trên bàn đã bày biện hai mâm thức ăn lớn. Một mâm là lẩu thập cẩm hải sản, một mâm là tôm hùm đất xào cay, bữa tối nay chỉ có ba món ăn giản dị này.
Lúc này, Triệu Kính Chi, Lý Tú Ngưng, Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan đã ngồi quây quần bên bàn.
Lý Tú Ngưng sau khi dùng Phản Lão Hoàn Đồng Đan, đã biến trở về dung nhan thời còn trẻ, quả nhiên là một đại mỹ nhân, khó trách Triệu Kính Chi lại đối với nàng như hình với bóng.
Nhưng mà, hiện tại hai người bọn họ đứng cùng một chỗ, người quen biết thì biết bọn họ là phu thê, còn người không quen biết lại lầm tưởng rằng bọn họ là cha con!
- Được rồi, bữa tối nay chỉ có ba món ăn đơn giản này thôi, mọi người động thủ đi! Nói xong liền dẫn đầu phong quyển tàn vân mà ăn ngấu nghiến!
Trần Lâm đáng thương chỉ có thể nhìn mà thèm thuồng, thân thể này của hắn bây giờ không có chức năng tiêu hóa, chỉ có thể đợi sau khi được nâng cấp một lần mới có thể ăn cơm, ngủ nghỉ như người bình thường!
Bữa ăn này mọi người đều ăn uống vô cùng vui vẻ, đặc biệt là Triệu Kính Chi và Lý Tú Ngưng, đây là lần đầu tiên bọn họ được ăn hải sản, được ăn những món ăn ngon như vậy!
Thời gian thấm thoát thoi đưa, cứ như vậy đã qua ba ngày.
Trong ba ngày này đã xảy ra một số chuyện, đầu tiên là Triệu Thiên Tứ của Đại Hán đế quốc không đồng ý hòa đàm, muốn cùng Thiên Tần đế quốc quyết một trận tử chiến.
Hắn còn tuyên bố muốn xuất binh một triệu quân đánh thẳng đến Hổ Lao quan, nhưng, không biết vì sao, lại đột nhiên thay đổi, phái sứ giả đến Hổ Lao quan cầu hòa!
Lại có một việc nữa là, truyền tống trận của Thiên Nguyên phủ bị thành vệ quân từ kinh đô đến tiếp quản, hạn chế người dân sử dụng truyền tống trận rời khỏi Thiên Nguyên phủ!
Ngụy gia ngửi thấy mùi vị bất thường, lão gia chủ Ngụy Tác đích thân đến kinh đô để dò hỏi tình hình!
Hôm nay, lúc sắp đến giờ đóng cửa tiệm, Dương Phong đang nhắm mắt nằm trên ghế dài, bỗng nhiên mở mắt, khóe miệng nở một nụ cười!