Chương 334: Dùng Lực Quá Mạnh
Lúc này, một người trẻ tuổi cũng đang định tham gia vòng loại Võ Đạo hội Thanh Tú bỗng lên tiếng:
- Mọi người nói rất đúng, vòng loại sắp tới ta cũng không thèm tham gia nữa, lãng phí thời gian, chẳng có ý nghĩa gì cả!
- Ồ… Vị huynh đài này, sao lại nói vậy?
Những người xung quanh nghe vậy đều cảm thấy khó hiểu, bởi vì bọn họ biết người thanh niên này cũng đang chuẩn bị tham gia Võ Đạo hội Thanh Tú.
- Bởi vì kết quả gần như đã được định sẵn rồi!
Người thanh niên kia thở dài nói.
- Hả? Ý huynh đài là sao? Mọi người càng thêm khó hiểu.
- Chẳng lẽ ngươi không biết gì sao?
- Ta biết gì chứ?
Người kia ngơ ngác hỏi, hắn ta thậm chí còn chưa vượt qua vòng loại.
- Xem ra ngươi đúng là chậm tin tức, ngươi có biết Triệu Trường Thanh bên Thiên Chủ phủ không?
Người thanh niên kia nhướng mày hỏi, nhưng thấy đối phương vẫn còn ngơ ngác, liền nói thẳng:
- Ta nói cho ngươi biết, thực lực của bọn họ đã mạnh hơn người thường rất nhiều, hơn nữa bọn họ còn có ma sủng.
- Ngươi cũng biết, trong Võ Đạo hội có thể sử dụng ma sủng, mà ma sủng của bọn họ đều là ma thú cấp bậc Nhân Cảnh, thậm chí còn cao hơn. Haizz, không nói nữa…
Nói xong, hắn ta liền lắc đầu ngao ngán.
- Chuyện này ta biết, bọn họ ở ngay kia kìa, ma sủng của bọn họ toàn là ma thú Nhân Cảnh, chúng ta mà đối đầu với bọn họ chỉ có bị hành cho lên bờ xuống ruộng thôi.
- Ma thú Nhân Cảnh? Huynh đài, nói rõ hơn được không, ta mới đến đây nên không biết gì cả!
Trên thực tế, những người đang có ý định tham gia Võ Đạo hội Thanh Tú đều đang do dự, đấu tranh tư tưởng gay gắt.
Những người có thực lực như Triệu Trường Thanh đều không muốn lãng phí thời gian, bởi vì với thực lực và địa vị hiện tại, bọn họ không cần dựa vào Võ Đạo hội để nâng cao danh tiếng nữa.
Thời gian này bọn họ dành để tu luyện chẳng phải tốt hơn sao? Hơn nữa, trong phủ bọn họ đều có bố trí tụ linh trận.
Tu luyện trong tụ linh trận, chẳng phải là sướng hơn sao?
Còn những người có thực lực bình thường, biết rõ bản thân không đủ khả năng, tham gia cũng chỉ có bị hành hạ, chi bằng ở lại đây, tranh thủ tu luyện, tăng cường thực lực.
Biết đâu vận may ập đến, quay trúng thưởng, hay mua được ma sủng cực phẩm thì sao?
Ngươi hỏi đến danh tiếng?
Danh tiếng là cái thá gì? Có ăn được không?
Trước kia, có danh tiếng thì mới dễ dàng có được tài nguyên, nhưng bây giờ, chỉ cần có vận may là được.
Nếu may mắn quay trúng ma sủng trong quả cầu màu sắc kia, ngươi có thể một bước lên mây.
Chính vì vậy, Võ Đạo hội Thanh Tú năm nay rơi vào tình cảnh vô cùng éo le.
Người có thực lực thì không muốn tham gia, còn người không có thực lực cũng chẳng muốn góp mặt.
Nhưng mà, chẳng bao lâu nữa, bọn họ sẽ không còn phải khó xử nữa, bởi vì tất cả mọi người đều sẽ gạt bỏ Võ Đạo hội Thanh Tú ra khỏi tâm trí.
…
- Ký chủ, di tích thượng cổ sắp mở ra, mau chóng chuẩn bị xuất phát!
Ngay khi Dương Phong đang nhắm mắt dưỡng thần, hưởng thụ những giây phút an nhàn, thanh âm khó nghe của hệ thống bỗng vang lên, phá tan sự yên tĩnh.
- Hệ thống, có cần phải gấp gáp như vậy không? Ngày mai ta đi có được không?
Dương Phong thật sự không muốn nhúc nhích một chút nào, hắn chỉ muốn nằm ì một chỗ mà thôi.
- Ký chủ, mau chóng xuất phát!
Hệ thống không thèm trả lời câu hỏi của Dương Phong, tiếp tục thúc giục hắn nhanh chóng lên đường!
- Ha ha ha, trúng rồi, ta trúng giải thưởng lớn rồi, ha ha ha…
Đúng lúc này, một tiếng cười sung sướng vang lên từ khu vực máy rút thưởng.
- Cuối cùng cũng có người trúng giải thưởng lớn!
- Mau lên, mau mở ra xem thử là bảo bối gì!
Dương Phong nghe thấy tiếng động, liền rời quầy, đi tới chỗ chiếc máy rút thưởng để xem thử là bảo bối gì.
Người trúng thưởng là một nam tử trung niên, hắn ta run rẩy đưa tay vào trong hốc tối của chiếc máy, lấy ra một chiếc hộp màu vàng kim.
- Nhanh lên, mau mở ra xem!
- Run cái gì, mau mở ra!
Những người đứng xung quanh có vẻ còn sốt ruột hơn cả người trúng thưởng.
Nam tử trung niên run rẩy mở chiếc hộp ra, bên trong là một viên đan dược màu đỏ.
Viên đan dược tỏa ra hào quang nhàn nhạt, thoạt nhìn có vẻ không phải là phàm vật.
- Đây là đan dược gì vậy? Thoạt nhìn có vẻ lợi hại!
- Không biết nữa, hay là chúng ta hỏi Dương chưởng quỹ xem sao?
Mọi người nhìn viên đan dược tỏa ra hào quang kỳ dị, liền đoán rằng đây chắc chắn là một loại đan dược vô cùng trân quý!
- A, Dương chưởng quỹ, thì ra ngươi ở đây, mau đến xem thử đây là đan dược gì?
Nam tử trung niên trúng thưởng cũng muốn biết viên thuốc này là thần dược gì, vội vàng cầm chiếc hộp, định mang đến chỗ Dương Phong để hỏi, nhưng vừa quay người lại, liền thấy Dương Phong đang đứng ngay bên cạnh.
- Ừm, đừng vội, để ta xem thử!
Nhìn vẻ mặt vừa mừng rỡ, vừa tò mò, vừa sốt ruột của nam tử trung niên, Dương Phong mỉm cười nói!
Kỳ thật, Dương Phong vừa nhìn đã biết đây là loại đan dược gì, nhưng hắn vẫn phải giả vờ hỏi ý kiến hệ thống.