Chương 346: Thiên mệnh chi tử quả nhiên khủng bố
Chỉ chốc lát sau, Dương Phong đã nhìn thấy vách tường đen sì, cuối cùng cũng đến được bìa rìa di tích. Chỉ cần ra khỏi vách tường này, nhiệm vụ thăm dò coi như hoàn thành.
Bởi vậy, hắn có cảm giác như mình vừa dạo chơi một vòng trong cái không gian tịch mịch này, giống như đi tham quan du lịch hơn là làm nhiệm vụ.
Ngoại trừ việc nhặt được một con rùa đen nhỏ trên tế đàn ra, hắn chẳng có chút phát hiện nào khác, có thể nói là hoàn toàn mù tịt về di tích này.
Để chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ, Dương Phong đã nhiều lần hỏi hệ thống, liệu có phải chỉ cần ra khỏi di tích này là xem như nhiệm vụ hoàn thành hay không.
Hệ thống cũng trả lời hắn rất rõ ràng, chỉ cần hắn an toàn rời khỏi di tích, nhiệm vụ coi như hoàn thành.
Nhưng lúc này, Dương Phong không còn thời gian để hỏi hệ thống di tích này rốt cuộc là thứ gì nữa.
Đợi khi nào rảnh rỗi, hắn sẽ hỏi hệ thống sau, ít nhất hắn phải biết lai lịch của di tích này, nếu không chẳng phải hắn đã phí công vô ích một chuyến sao.
Đến bìa rìa di tích, Dương Phong thu hồi Truy Phong Kiếm, đi tới vách tường màu đen, đang định bước ra ngoài thì…
- Vút!!!
Một tiếng xé gió vang lên.
Dương Phong quay đầu nhìn lại.
- Mẹ kiếp… Không thể nào chơi kiểu này được!
Dương Phong giật bắn mình, đám quái vật kia vậy mà đã đuổi theo tới nơi rồi, ánh mắt hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Dương Phong sợ hãi vội vàng chui ra khỏi vách tường.
Nhìn thấy trời xanh mây trắng bên ngoài, Dương Phong mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát khỏi sự truy sát của đám quái vật kia.
- Lũ quái vật xấu xí này chạy nhanh thật đấy! Nếu không có thẻ dịch chuyển tức thời, ta thật sự phải dùng đến thẻ Vô Địch Vương rồi.
Dương Phong lẩm bẩm.
Ngay khi Dương Phong ra khỏi di tích, di tích này lập tức như mất đi trụ cột, co rút lại nhanh chóng như quả bóng xì hơi.
Còn đám quái vật kia thì như bị rút hết năng lượng, thân thể lần lượt hóa thành tro bụi.
Những người may mắn sống sót trong tay đám quái vật òa khóc nức nở. Họ đã sống sót, sống sót thoát khỏi nanh vuốt của đám quái vật kia.
Cùng lúc di tích co rút lại, màu đen như mực của nó cũng nhanh chóng nhạt dần.
- Đinh, chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ phụ của hệ thống: Một mình đến dãy núi Lâm Trạch điều tra di tích, phần thưởng đã được gửi.
Âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống vang lên trong đầu Dương Phong.
- Hệ thống, còn gì nữa không?
Dương Phong đợi một lúc, không thấy hệ thống lên tiếng nữa bèn hỏi.
- Còn gì nữa? Hết rồi mà?
Hệ thống có hơi bất ngờ trước câu hỏi của Dương Phong.
- Không thể nào, còn nữa… Ngươi nghĩ lại đi.
Dương Phong nhắc nhở.
Hệ thống thật sự cố gắng nhớ lại, rồi đáp với giọng chắc nịch:
- Thật sự là hết rồi.
- Hệ thống, ngươi giỏi thật, ngươi quên mất chuyện đưa ta về cửa hàng rồi sao?
Dương Phong bực bội nói, nếu hệ thống có hình hài, hắn nhất định sẽ cho nó một cái bạt tai.
- A, thì ra kí chủ đang nói chuyện này, kí chủ chỉ cần đến Thiên Tiêu phủ là có thể dùng truyền tống trận để quay về, hệ thống đã điều chỉnh chức năng truyền tống cho kí chủ rồi.
Được Dương Phong nhắc nhở, hệ thống mới như bừng tỉnh.
Dương Phong: …..
…
Hệ thống đã nói vậy, Dương Phong còn có thể làm gì khác? Hắn đành ngoan ngoãn triệu hồi phi kiếm, bay về phía Thiên Tiêu phủ.
Giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, Dương Phong cũng chẳng muốn nhìn xem mảnh đất này sẽ ra sao sau khi di tích biến mất nữa. Cho dù nơi đây biến thành vàng bạc châu báu cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Trên phi kiếm, Dương Phong hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra trong di tích.
Tế đàn kỳ quái cùng tiểu Ô Quy đen như mực trên đó.
Và cả việc, khi hắn vừa cầm tiểu Ô Quy lên, lũ quái vật kia lập tức trèo lên tế đàn, hung tợn nhìn chằm chằm vào hắn.
Rồi thì hắn rời khỏi di tích, nhiệm vụ hoàn thành, di tích cũng biến mất.
Tất cả những điều bí ẩn này, dường như đều có liên quan đến tiểu Ô Quy.
Có lẽ, sự tồn tại của di tích này chính là vì tiểu Ô Quy.
Dương Phong nhìn tiểu Ô Quy đen như mực trong lòng bàn tay, lật qua lật lại quan sát một hồi, nhưng vẫn không phát hiện ra điểm gì đặc biệt.
Ngoại trừ cái mai đen sì cùng hai cái u nhỏ trên đầu, nó chẳng có gì khác thường.
- Xem ra di tích này đã tồn tại từ rất lâu rồi, không biết Trần Lâm có biết lai lịch của tiểu Ô Quy này hay không.
Cuối cùng, Dương Phong quyết định đợi về sẽ hỏi Trần Lâm, xem tiểu Ô Quy này rốt cuộc là thứ gì.
Không biết có phải do không thích ứng được với môi trường bên ngoài hay không, mà từ lúc ra khỏi di tích đến giờ, tiểu Ô Quy vẫn luôn chìm trong giấc ngủ.
Không lâu sau, Dương Phong bay ra khỏi dãy núi Lâm Trạch, thẳng tiến về phía Thiên Tiêu phủ.
- Đinh, hệ thống phát động nhiệm vụ phụ: Du ngoạn Thiên Tiêu phủ, phần thưởng: Mở khóa vật phẩm x3, rút thưởng x1, Tu Vi Đan x5.
Có vẻ như hệ thống không muốn Dương Phong trở về sớm như vậy, không muốn hắn tiếp tục cuộc sống nhàn nhã trong cửa hàng.