Chương 350: Tuần Du Giả của Thiên Minh
Hoạt động phúc lợi này nói rõ là có cơ hội nhận được, mà không phải nhất định có thể nhận được, quả nhiên, hệ thống đang chơi chữ.
Với tính cách của hệ thống, làm sao có thể để ngươi dễ dàng nhận được đại lễ bao như vậy? Không cần nghĩ! Phía sau khẳng định là khó khăn trùng điệp.
- Chủ nhân, lối vào bí cảnh thí luyện sao lại phát sáng?
Lúc này Tiểu Bạch đi tới hỏi.
- À, ta tối ưu hóa cho bí cảnh thí luyện một chút, về sau có thể chứa được 500 người.
Dương Phong giới thiệu cho Tiểu Bạch!
- A, 500 người, mọi người nhất định sẽ vui mừng như điên.
- Đúng vậy, đúng vậy, gần đây những người kia đều đang nói nếu như có thể tăng thêm nhân số thì tốt rồi, hiện tại lại tăng nhiều như vậy.
- Nhưng mà, bọn họ cũng chỉ dám nói một chút thôi, nào dám oán giận.
…
Tiểu Bạch, Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan kể lại chuyện gần đây có rất nhiều người phàn nàn về việc bí cảnh thí luyện giới hạn số người.
- Các ngươi đem bảng thông báo tới đây.
Dương Phong nói với đám người Tiểu Bạch.
- Chưởng quỹ, lại có đồ mới sao?
Lúc này, Trần Lâm đi tới hỏi.
Là nhân viên chính thức duy nhất trong tiệm, hắn phải nắm rõ tin tức về những vật phẩm mới được bày bán, công hiệu là gì.
- Ngày mai, trước tiên sẽ bày bán 5 loại vật phẩm, cùng với một hoạt động phúc lợi.
Dương Phong vừa viết vừa nói với Trần Lâm một chút về tin tức của năm loại vật phẩm được mở khóa và hoạt động phúc lợi sẽ được đưa ra vào ngày mai.
- Chưởng quỹ, chưởng quỹ, chúng ta có thể tham gia hoạt động phúc lợi không?
Hổ Thiên Thiên và Hổ Hoan Hoan sau khi nghe xong, mở to đôi mắt hổ long lanh nhìn Dương Phong đầy mong đợi.
Đối với vấn đề này, Dương Phong có thể khẳng định chắc chắn với bọn chúng, có thể!
Nhưng mà, Tiểu Bạch và Trần Lâm có thể tham gia hay không, Dương Phong cũng không rõ lắm.
Nhưng mà, không rõ cũng không sao, hỏi hệ thống là được:
- Hệ thống, ma sủng và nhân viên của ta có thể tham gia hoạt động này không?
- Có thể, hoạt động lần này nhắm vào tất cả người dùng thẻ hội viên, chỉ cần có thẻ hội viên đều có thể tham gia.
Lời nói của hệ thống khiến Dương Phong thở phào nhẹ nhõm, như vậy hắn cũng không cần phải nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Trần Lâm và Tiểu Bạch.
- Ha ha, hoạt động lần này chỉ cần có thẻ hội viên là có thể tham gia, các ngươi đều có thẻ hội viên, đương nhiên có thể tham gia.
Bốn người bọn họ sau khi nghe Dương Phong nói xong, đều lộ ra vẻ mặt vui mừng!
Lúc này, Nhất Hào cũng đã làm xong bữa sáng bưng lên.
Dương Phong bảo Hổ Thiên Thiên đi gọi vợ chồng Triệu Kính Chi tới dùng bữa.
Hai canh giờ sau…
Dương Phong sử dụng hai tấm Thẻ Mở Rộng Không Gian Trung Cấp, mở rộng không gian của cửa hàng.
Dương Phong nhìn cửa hàng được mở rộng ra rất nhiều, lại bắt đầu bố trí lại vị trí của những thiết bị này.
Đầu tiên, Dương Phong đem ghế dựa và bàn trà của mình đặt ở khoảng trống giữa quầy hàng và cầu thang.
Sau này nơi này chính là không gian nghỉ ngơi riêng của hắn.
Khu nghỉ ngơi ban đầu được đổi chỗ cho bí cảnh thí luyện.
Dương Phong lại mua thêm từ hệ thống mấy chiếc ghế dài, đặt ở khu nghỉ ngơi, như vậy có thể cung cấp cho nhiều người hơn nghỉ ngơi tại đây.
Lại đặt máy nước linh tuyền và máy bán nước tự động ở bên cạnh khu nghỉ ngơi.
Máy rút thăm trúng thưởng, máy bán ma sủng, tủ bán hàng tự động và bí cảnh thí luyện được xếp thành một hàng, như vậy sẽ không xảy ra tình trạng chen chúc khi có nhiều người.
Chỉ có phòng chiếu phim và phòng bếp là không cần phải thay đổi, dù sao hai thứ này cũng không chiếm diện tích của cửa hàng.
Nhìn cửa hàng sau khi được sắp xếp lại, trông thuận mắt hơn rất nhiều.
Đợi đến khi cửa hàng được thăng cấp, không gian lại được mở rộng, đến lúc đó hệ thống sẽ tự động bố trí lại cho hợp lý.
Lúc Dương Phong mở rộng không gian cửa hàng, hắn đã bảo mọi người ra ngoài trước, đợi hắn sắp xếp xong xuôi hết rồi mới cho bọn họ vào.
Sau khi đã bố trí xong xuôi, Dương Phong mở cửa tiệm, để Tiểu Bạch bọn họ đi vào.
Nhìn thấy không gian cửa hàng được mở rộng ra rất nhiều, vị trí của bí cảnh thí luyện cũng được thay đổi, tất cả mọi người đều cảm thấy cách bố trí hiện tại hợp lý hơn trước rất nhiều.
Ngày hôm sau…
Dương Phong đi xuống lầu, Nhất Hào đã bày bữa sáng lên bàn.
Dương Phong cảm thán, đây mới là cuộc sống của một chưởng quỹ, cái gì cũng có người chuẩn bị sẵn, nếu không thì uổng phí cái danh xưng chưởng quỹ này rồi.
Dương Phong ngồi trên ghế, trên bàn bày một bình trà, đây mới là cuộc sống nhàn nhã của một chưởng quỹ.
Gần đến giờ mở cửa tiệm, Trần Lâm đẩy cửa đi ra ngoài, đem theo cả bảng thông báo.
- Hôm nay có vật phẩm mới sao? Dương chưởng quỹ trở về chắc chắn sẽ có vật phẩm mới.
- Nhất định là có rồi, hôm qua ta thấy Dương chưởng quỹ trở về, biết hôm nay nhất định sẽ có vật phẩm mới, cho nên đã tới đây xếp hàng từ sớm rồi.
- Vật phẩm mới lần này có vẻ không quá đắt, chúng ta cũng có thể mua được.