Chương 363: Ngươi gọi đây là vừa đột phá Thiên Cảnh không lâu?
Nhưng là thế lực đỉnh cấp của Thiên Thần đại lục, phân bộ của mình bị diệt, bọn họ tự nhiên không thể ngồi yên không để ý tới.
Lúc này, Thiên Thứ Lâu chủ vẫn không nói lời nào giơ tay lên, tình cảnh lập tức yên tĩnh trở lại.
Hắn nhìn một vị trí phía dưới, mặt không biểu cảm mở miệng:
- Ngũ trưởng lão, xin ngươi đi Thiên Tần đế quốc một chuyến, điều tra một chút phân bộ, là thế nào bị diệt, là thế lực nào ra tay.
Ngũ trưởng lão ngồi ở phía dưới, nghe thấy Thiên Thứ Lâu chủ bảo hắn đi đế quốc Thiên Tần điều tra việc này.
Lập tức đứng lên, dùng thanh âm khàn khàn đáp lại:
- Thuộc hạ lĩnh mệnh!
Ngũ trưởng lão của tổng bộ Thiên Thứ Lâu tên là - Ảnh Sát- , Vũ Hoàng cửu giai.
Tên của thích khách Thiên Thứ Lâu này không phải tùy tiện lấy, lấy năm cấp bậc: Thiên, Ảnh, Vô, Truy, Đoạt.
Cho đến bây giờ, thích khách lấy chữ Thiên đặt tên cho Thiên Thứ Lâu chỉ có ba người.
Thái Thiếu Trưởng lão Thiên Hồn, Thiên Thứ Lâu chủ Thiên Thứ, Đại Trưởng lão Thiên Kiêu.
Mà mỗi một Thiên Thứ Lâu chủ nhiệm kỳ chỉ có thể gọi là Thiên Thứ, đến khi từ nhiệm vị trí Thiên Thứ Lâu chủ, mới đổi sang dùng danh hiệu khác.
Thiên Thứ phái Ngũ trưởng lão ra là vì hắn cảm thấy việc này vô cùng kỳ quặc.
Là ai lại dễ dàng diệt Thiên Thứ Lâu như vậy, còn khiến cho đế quốc Thiên Tần không dám nhúng tay vào việc này.
Thế lực này, tuyệt đối không đơn giản.
Mà, Ngũ trưởng lão Ảnh Sát là người tâm tư kín đáo nhất, cẩn thận nhất trong mấy đại trưởng lão, phái hắn đi Thiên Tần đế quốc, càng có thể điều tra rõ nguyên nhân phân bộ bị diệt.
Sau khi Ảnh Sát đi vào Thiên Tần đế quốc, thấy được truyền tống trận kia, cả người hắn đều không tốt.
Đã lâu không ra ngoài, chẳng lẽ thế giới này đã thay đổi? Thiên Tần đế quốc đã trở nên cường đại như thế? Hay là Thiên Thứ Lâu đã biến thành lạc hậu?
Cứ như vậy, hắn bắt đầu một đoạn lữ hành kỳ diệu.
…
Thiên Ba hồ, tiệm Duyên Đến Duyên Đi ngày thứ tư hoạt động phúc lợi.
- Dương chưởng quỹ, ta có một câu không biết nên nói hay không?
Vương mập đi tới trước quầy, nhăn nhó nói.
- Vậy ngươi cứ coi như không nên nói đi!
Dương Phong liếc mắt nhìn Vương mập, bộ dạng như táo bón.
- Ặc-
Vương mập suýt chút nữa bị nước miếng của mình làm nghẹn chết.
Hắn thật sự không ngờ Dương Phong sẽ nói như vậy, người bình thường đều sẽ nói: Vậy ngươi nói trước xem.
Thế nhưng, hắn tuyệt đối không nghĩ tới Dương Phong sẽ vô tình chặn họng hắn như thế.
Nhưng mà, nếu muốn nói bóng gió, con đường này không thể thực hiện được, vậy chỉ có thể nói thẳng vào vấn đề.
- Dương chưởng quỹ, là như vầy, chúng ta phát hiện mọi người đều thiếu Kính Võ Phúc, có phải là…
Lúc Vương mập nói lời này có chút cắn răng, nhưng là lấy hết dũng khí mới nói ra được.
Hiện tại rất nhiều người đều tập hợp đủ Hữu Ái Phúc, Phú Cường Phúc, Tự Cường Phúc, Vạn Thọ Phúc trong ngũ phúc, hiện tại chỉ thiếu một Kính Võ Phúc cuối cùng.
Dương Phong cười như không cười nhìn Vương Mập, khinh thường nói: - Ngươi hoài nghi Kính Vũ Phúc này không có, hay là hoài nghi hoạt động này của ta có mờ ám?
- Không có không có, làm sao có thể hoài nghi chứ?
Vương mập nghe xong lời này, vội vàng khoát tay, lắc đầu giống như trống bỏi, nói:
- Dương chưởng quỹ, ngươi hiểu lầm, ngươi hiểu lầm, ta không phải có ý này.
- Ồ, vậy ngươi nói xem, ngươi không phải ý tứ này, là ý gì?
Dương Phong mắt mang theo ý cười tiếp tục hỏi.
- Dương chưởng quỹ, ý của ta không phải như ngươi nói, ý của ta là khi nào mới có thể có Kính Vũ Phúc?
Vương mập nói xong lau mồ hôi trên trán, thật là quá dọa người, lần sau tuyệt đối sẽ không lại làm chim đầu đàn.
Vương mập cũng không phải chủ động tới hỏi thăm, mà là bị đám bằng hữu kia đề cử ra.
Dương Phong nhìn thấy bộ dáng này của hắn quyết định không trêu hắn nữa, nếu không với dáng người của hắn, đến lúc đó bệnh tim tái phát thì không tốt.
- Yên tâm đi, chỉ cần vận khí của ngươi không quá kém, Kính Vũ Phúc sẽ có, ngày mai không phải còn một ngày sao? Ngươi gấp cái gì?
Nghe Dương Phong nói xong, Vương mập gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, nói cám ơn một tiếng, liền ra khỏi tiệm.
Khi hắn đi tới chỗ đám người kia, khí thế đột nhiên thay đổi, không còn bộ dáng mồ hôi đầm đìa trước mặt Dương Phong, mà trở nên hăng hái, kể lại những tin tức nghe được từ Dương Phong.
Đương nhiên, thêm mắm thêm muối, nói khoác là những thứ Vương mập nhất định sẽ làm, nhìn bộ dáng nước miếng tung bay kia chính là đang chém gió.
Chỉ chốc lát sau, một giọng nói the thé từ trên máy quay thưởng vang lên:
- Ha ha… Ta rốt cuộc đã gom đủ năm phúc rồi.
Dương Phong tinh thần chấn động, hôm nay đã có người tập hợp đủ ngũ phúc sao? Rốt cuộc là ai vận khí tốt như vậy?
Tầm mắt nhìn lại, thì ra là nàng.
Tiêu Hương Linh, mẫu thân của Ngụy Phách Thiên, hộ pháp của Thiên Ma tông, cường giả Võ Hoàng, vận khí của nàng thật nghịch thiên.
Theo đám người bát quái tiết lộ, Ngụy Phách Thiên và Ngụy Đình Đình hẳn là di truyền vận may từ nàng.