Chương 366: Khiến Thánh Địa Huyễn Nguyệt Ma Sâm Tái Xuất Nhân Gia
Buổi chiều, có một người vận khí cực kỳ tốt, hôm qua còn chưa gom đủ Cầm Kỳ Thư Họa, hôm nay lại may mắn liên tục, thế mà gom đủ cả bộ Ngũ Phúc.
Sau khi nhận lấy hộp quà, tiếng cười của người nọ vang vọng khắp bầu trời hồ Thiên Ba.
Thế nhưng, Hổ Thiên Thiên đi tới, trừng mắt nhìn hắn, nói:
- Có phải ngươi đang cười nhòa ta không gom đủ Ngũ Phúc nên mới cười to như vậy không?
Tên kia sợ tới mức vội vàng ngậm miệng, dập đầu ba cái với Hổ Thiên Thiên, lúc này Hổ Thiên Thiên mới chịu bỏ qua cho hắn.
Mọi người thấy vậy, đều hiểu rằng vị thiếu gia này vì không gom đủ Ngũ Phúc nên tâm trạng đang rất xấu, ai nhận được gói quà lớn thì nên cẩn thận một chút, tốt nhất là đừng để hắn bắt gặp, nếu không sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Buổi chiều có rất nhiều người gom đủ Ngũ Phúc, người đến chỗ Dương Phong nhận quà nối liền không dứt, thậm chí còn phải xếp hàng chờ đợi.
- Dương chưởng quỹ, đã lâu không gặp.
Lúc này, Ngụy Phách Thiên sau một thời gian dài vắng bóng bỗng nhiên xuất hiện, chào hỏi Dương Phong.
- Đã lâu không gặp, dạo này đang bận gì sao? Dương Phong cũng thấy kỳ quái. Trước đây, lão già này ngày nào cũng đến, chưa từng vắng mặt. Thế nhưng, gần đây hắn bỗng dưng không thấy đâu.
- Bẩm Dương chưởng quỹ, dạo này ta bận chuyện thương đoàn, chờ hôn lễ của Trường Thanh kết thúc, chúng ta sẽ vận chuyển một lượng lớn hàng hóa vào lãnh địa Hổ tộc để trao đổi. Còn nữa…
Nói đến đây, Ngụy Phách Thiên dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Thương đoàn chúng ta muốn mua một ít hàng hóa trong tiệm, mang đến phủ khác bán, lần trước Dương chưởng quỹ nói ngài không quản chúng ta bán hàng như thế nào, cho nên…
Nói xong, Ngụy Phách Thiên lo lắng nhìn Dương Phong, tuy rằng trước đây Dương Phong đã nói như vậy, nhưng hắn không chắc chắn liệu Dương Phong có cho phép hắn mang hàng hóa đi nơi khác bán hay không.
Dương Phong nghe vậy, lập tức hiểu ý hắn, thì ra là muốn hỏi xem mình có cho phép bọn họ làm như vậy hay không.
Đối với chuyện này, Dương Phong tất nhiên không có ý kiến gì, hắn mở tiệm buôn bán, sau khi bán hàng xong, người mua muốn làm gì đó là quyền của họ, không liên quan gì đến hắn.
- Ừm, như vậy cũng tốt.
Dương Phong gật đầu, hắn tin rằng Ngụy Phách Thiên sẽ hiểu ý mình.
Quả nhiên, Ngụy Phách Thiên nghe vậy, vô cùng kích động, hành lễ với Dương Phong, không ngừng nói lời cảm tạ.
Sau khi có được câu trả lời mình muốn, Ngụy Phách Thiên lập tức rời khỏi cửa tiệm, xem ra hôm nay hắn đến đây chỉ là muốn thăm dò ý tứ của Dương Phong.
Dương Phong cũng không để ý, rốt cuộc thì đám người dị giới này cũng đã biết động não. Nếu là ở địa cầu, bọn họ đã sớm trở thành thương nhân rồi, đâu cần phải đợi đến bây giờ.
Một lát sau, Ngụy Đình Đình cùng mấy vị tiểu thư khác bước vào cửa tiệm.
- Dương chưởng quỹ, lão tổ tông của ta bị sao vậy? Sau khi ra khỏi cửa tiệm, lão nhân gia cứ đứng đó cười lớn, còn nói gì mà sắp phát tài rồi.
Ngụy Đình Đình vô cùng tò mò, nàng chưa từng thấy lão tổ tông của mình như vậy bao giờ.
- Ồ, không có gì, chắc là lão nhân gia vui quá hóa điên rồi.
Dương Phong cười nói đùa.
- (⊙o⊙) Cái gì?
Mấy người Ngụy Đình Đình nghe vậy, đều ngẩn người ra, nhưng rất nhanh sau đó đã phản ứng lại, Dương chưởng quỹ chắc chắn là đang trêu chọc bọn họ, chắc chắn là hắn cũng không biết lão tổ tông của nàng bị làm sao.
Dương Phong gối đầu lên thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, mấy phút nay không có ai gom đủ Ngũ Phúc, hắn cũng tranh thủ nghỉ ngơi một chút.
Thế nhưng, không lâu sau, Dương Phong lại phải bận rộn.
- Dương chưởng quỹ, chúng ta đều đã gom đủ Ngũ Phúc rồi.
Ngụy Thư Di, Triệu Nhã Phương, Thẩm Giai Nghi đi tới quầy, lấy thẻ hội viên ra.
Đương nhiên là Ngụy Đình Đình và Triệu Nhã Chi cũng đi cùng bọn họ.
- Ừm, không tệ, không tệ, chúc mừng các vị.
Dương Phong đặt ba hộp quà lên quầy, mỉm cười nói.
- Cảm ơn Dương chưởng quỹ.
Ba nàng nhận lấy hộp quà, dặn dò Dương Phong ngày mai nhất định phải đến Triệu gia ở Thiên Phong thành tham dự hôn lễ của Triệu Trường Thanh, sau đó mới rời đi.
Đến giờ đóng cửa, những người còn chưa vào được tiệm đều tiếc nuối rời đi.
Lần hoạt động phúc lợi này, tổng cộng có 156 người nhận được gói quà lớn, bên trong là bộ trang sức xinh đẹp.
Hoạt động phúc lợi đến đây là kết thúc viên mãn.
Vì ngày mai phải tham dự hôn lễ của Triệu Trường Thanh, nên Dương Phong viết một tấm bảng thông báo, ghi là ‘Ngày mai nghỉ một ngày’, treo ở trước cửa tiệm.
Những người còn chưa rời đi đều vây quanh xem, khi nhìn thấy dòng chữ ‘Ngày mai nghỉ một ngày, tạm dừng kinh doanh’ trên bảng thông báo, không ít người lộ vẻ thất vọng.
Thế nhưng, người dân Thiên Phong thành đều biết ngày mai Dương chưởng quỹ sẽ đến phủ thành chủ tham dự hôn lễ của Thiếu thành chủ Triệu Trường Thanh.
Triệu gia lần này thật phong quang, ngay cả Dương chưởng quỹ cũng đến tham dự, như vậy thì các thế lực lớn khác chắc chắn cũng sẽ đến.
Hơn nữa, Thiếu thành chủ cưới chính là tiểu thư của thế gia, ngay cả Sở vương cũng đến làm chứng hôn, đây chính là đãi ngộ mà chỉ những thế lực lớn mới có được.