Chương 371: Vì sao không phải là chính ta được để ý
- Chủ nhân, có trò hay để xem rồi.
- Sẽ đánh nhau sao?
- Hắc hắc, rất thú vị, rất thú vị.
Mấy người Tiểu Bạch cũng cảm thấy hứng thú đối với chuyện khó có được này, dù sao bọn họ cũng là lần đầu tiên tham gia hôn lễ, liền nhìn thấy loại chuyện cẩu huyết này, không hưng phấn mới là lạ.
- Ai, không so được, không so được, người trẻ tuổi bây giờ, thật là mạnh, cũng dám đến hôn lễ quấy rối.
Triệu Kính Chi cũng vuốt râu xem say sưa, lão không lo lắng hôn lễ này có thể xảy ra chuyện gì, mà là coi đây là một chút ngoài ý muốn trong hôn lễ.
Người trên yến hội bắt đầu ong ong bàn luận, chỉ trỏ Lư Quan.
Lư Quan không cho là nhục, còn tưởng rằng vinh quang, từng bước một hướng về phía lễ đường tạm thời dựng lên kia đi tới.
- Hỗn trướng!!!
Thẩm Lãng ngồi ở chính giữa phía trước, nếu như là ở bên cạnh, đã sớm đứng dậy giết chết tên tiểu tử thối tha này rồi.
Sau khi mắng xong, nhìn Thẩm Thuần bên cạnh, tức giận không chỗ phát tiết, chửi ầm lên:
- Đều là ngươi tên rùa con này làm chuyện tốt.
Ngay tại thời điểm hắn muốn có động tác, cũng được cho biết không nên vọng động, mặc cho sự tình phát triển.
Người phía dưới nghị luận ầm ĩ, mà mấy người ở trên lễ đường cũng là nhíu mày.
- Mẹ nó, ở đâu ra con rùa con dê, lại dám phản đối hôn sự bổn vương chứng nhận?
Ngay khi Tần Minh muốn nổi đóa, chú ý tới ánh mắt của Tần Anh, tựa hồ đang nói mặc cho sự tình phát triển.
Hắn cũng nhìn thấy bộ dáng nơm nớp lo sợ của trưởng lão Lạc Vân Huyền Tông ở bên cạnh Tần Anh, cũng đoán được cái gì, liền đem hỏa khí đè xuống, nhìn sự tình phát triển.
- Trường Thanh, chính là hắn.
Lúc này, nàng nói với Triệu Trường Thanh.
Triệu Trường Thanh kéo tay nàng, nói:
- Giao cho ta.
Triệu phu nhân muốn đứng lên nói cái gì, đã bị Triệu Thế Phương khuyên nhủ:
- Không cần gấp, ta thấy Trường Thanh tự mình có thể xử lý được!
Lư Quan vừa đi vừa thả lỏng toàn bộ khí thế Võ Tông, đi tới trước lễ đường lạnh lùng nhìn Triệu Trường Thanh và nàng.
Hắn cảm giác được toàn trường lặng ngắt như tờ, tất cả ánh mắt đều tập trung ở trên người hắn, hắn cho là mọi người bị khí thế Võ Tông của hắn hù dọa.
Một thành trì nho nhỏ, có Võ Tông tồn tại sao? Có Võ Tông trẻ tuổi như ta sao? Đám nhà quê thấy không, ta chính là Võ Tông đó.
Nếu như hắn quay đầu lại nhìn đám người yến hội này, nhất định có thể nhìn thấy đám người này dùng ánh mắt yêu mến nhân sĩ thiểu năng nhìn hắn!
- Hôn lễ của các ngươi không tính, thức thời liền lui hôn, bằng không thì để cho Thiếu thành chủ nho nhỏ như ngươi sống không đến ngày mai.
- Nữ nhân của ta ngươi cũng dám đoạt, thật không biết ngươi có mấy cái mạng!
Sau khi Lư Quan nói xong, ngẩng cao đầu, dùng cằm nhìn Triệu Trường Thanh.
Lư Quan vừa nói ra lời này, người phía dưới đã không thể nói là dùng ánh mắt như nhìn một kẻ thiểu năng trí tuệ để nhìn hắn.
- Mẹ kiếp, lão mụ ngu ngốc này, lúc sinh ra tên ngốc này có phải ném người đi, nuôi lớn nhau thai hay không.
Dương Phong nhìn mà choáng váng, tên này làm sao sống đến bây giờ? Một chút nhãn lực cũng không có.
Còn dương dương đắc ý ở nơi đó, đều không cảm thấy có một tia khác thường, thật sự là phục loại ngu xuẩn thiểu năng này.
Mà đám huynh đệ của Triệu Trường Thanh thì không nhịn được nữa, muốn đi ra giết chết tên này.
Nhưng Triệu Trường Thanh xua tay bảo bọn họ lui ra, chuyện này tự hắn giải quyết.
Triệu Trường Thanh nhìn Lư Quan, vẻ mặt như thường, không nhanh không chậm hỏi:
- Ngươi chính là Lư Quan của Lạc Vân Huyền Tông?
- Không sai, chính là Lư gia gia đây.
Hiện tại Lư Quan nhìn dung nhan tuyệt mỹ của nàng, trong lòng như có trăm vạn con rận, ngứa ngáy không chịu được.
Triệu Trường Thanh lúc này ôm nàng vào lòng, dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lư Quan:
- Chúng ta đã bái thiên địa, tình định tam sinh, nếu như ngươi đến chúc phúc, ta vô cùng hoan nghênh.
Nói tới đây, Triệu Trường Thanh nghiêng đầu thâm tình nhìn nàng.
Quay đầu, nhìn về phía Lư Quan, trong ánh mắt lộ ra một tia sát ý, lạnh lùng nói:
- Nếu như, ngươi tới phá hoại quấy rối, vậy thì hãy cho ta một câu trả lời.
- Lộp bộp…
Lư Quan nhìn ánh mắt Triệu Trường Thanh, theo bản năng né tránh.
Thế nhưng, hắn đột nhiên nghĩ đến, mình thế nhưng là đệ tử Huyền Tông, mà tiểu bạch kiểm này chỉ là nhi tử của một tiểu thành chủ, mình thế mà bị ánh mắt của hắn dọa sợ, đây chính là sự tình không cách nào tha thứ.
- Ha ha ha… Ngươi chỉ là một tên tiểu thành chủ, lại muốn ta cho ngươi một câu trả lời, ngươi có phải đầu óc có vấn đề hay không?
- Ta là ai? Ta là đệ tử Lạc Vân Huyền Tông, Lạc Vân Huyền Tông ta muốn toàn bộ người phủ thành chủ Thiên Phong thành của ngươi chết, tất cả mọi người trong phủ thành chủ Thiên Phong thành của ngươi đều phải chết.
Lư Quan nói tới đây, thần sắc cao ngạo trên mặt biến đổi, trở nên mười phần lệ khí, ngữ khí cũng biến thành đằng đằng sát khí, nói:
- Lạc Vân Huyền Tông ta, muốn người phủ thành chủ rách nát này của ngươi chết, ai cũng không bảo vệ được các ngươi, lời này… Ta nói!