Chương 377: Thật Là Phế Vật, Không Đỡ Nổi Một Đò
- Này, mấy huynh đệ, chúng ta kết bạn đi!
- Được… Được… Kết bạn, kết bạn.
Vài người quen biết nhau liền tụ tập lại, kết bạn với nhau.
- Ha ha… Nếu mấy huynh đệ có đi thanh lâu thì nhớ tắt định vị đi nhé, ha ha.
Một tên gian xảo nhìn xung quanh, nháy mắt nói nhỏ với đám người kia.
- Ha ha, đúng vậy…
- Ha ha ha…
Vị khách đầu tiên bước vào cửa hàng, cũng là lúc cửa hàng chính thức mở cửa buôn bán.
Dương Phong nhìn dòng người xếp hàng hôm nay, so với mấy hôm trước thì ít hơn hẳn.
Hoạt động mấy ngày trước đã khiến cho túi tiền của rất nhiều người vơi đi trông thấy, bọn họ cần thời gian để hồi phục.
Tuy không xếp hàng, nhưng bọn họ vẫn đến đây để tu luyện.
Khoảng hơn một tiếng sau.
Triệu Trường Thanh mang theo Thẩm Giai Nghi đến đưa lễ vật đáp tạ.
- Dương chưởng quỹ, hôm qua ta đi gấp quá, quên chưa kịp đưa lễ vật đáp tạ.
- Những thứ này đều không đáng giá là bao, mong chưởng quỹ đừng chê.
Triệu Trường Thanh lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cái hộp quà to, đặt lên quầy.
Dương Phong nhận lấy, nói:
- Đa tạ.
- Chưởng quỹ khách khí rồi, so với lễ vật mà ngài tặng thì chút quà mọn này của ta thật không đáng giá nhắc tới.
Triệu Trường Thanh có chút xấu hổ nói.
- Ha ha, thứ đó tuy quý giá với ngươi, nhưng với ta thì vô dụng. Thôi, không nói chuyện này nữa.
- Chỉ có điều…
- Thiếu niên, đêm qua gió mưa lạnh lẽo, chẳng hay ngươi vận động có đủ lâu không?
- A… Dương… Dương chưởng quỹ, ta… ta không hiểu ý ngài.
Triệu Trường Thanh nghe Dương Phong nói, ban đầu còn ngơ ngác, sau đó dường như hiểu ra chuyện gì, mặt đỏ bừng.
Thẩm Giai Nghi thì đỏ mặt tía tai, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn ai.
- Ha ha… Đều là người trưởng thành rồi, còn ngại ngùng cái gì.
Dương Phong nhìn hai người vội vàng rời đi, lắc đầu cười.
…
Hồ Thiên Ba, trong biệt viện của Tần Minh, Tần Minh đang thưởng thức con rối chiến đấu trong tay.
Lúc này, một tên thị vệ bước vào bẩm báo:
- Vương gia, Hổ Lao quan có tin tức, Định Bắc vương đã đến Bắc Húc thành, hiện đang trên đường tới Hổ Lao quan. Hạ phủ chủ muốn mời ngài tới đó một chuyến.
- Ồ, xem ra lão già Triệu Ngạn kia đã ra tay rồi. Tin đồn nửa con rối Phá Thần chết trong di tích xem ra là thật.
- Nếu Triệu Ngạn đã đến, vậy bản vương cũng nên đi gặp hắn một chút.
Tần Minh lẩm bẩm, sau đó đứng dậy, đi về phía truyền tống trận.
Trên đường từ Bắc Húc thành tới Hổ Lao quan…
- Đại soái, đám người Thiên Tần kia thật quá đáng! Nhất là tên quan văn họ Lưu kia, thuộc hạ hận không thể băm hắn ra thành trăm mảnh!
Một tên tướng quân Định Bắc quân ngồi trong xe ngựa, phẫn nộ nói với Định Bắc vương Triệu Ngạn.
- Đúng vậy, mỗi lần nhớ tới vẻ mặt ghê tởm của hắn là thuộc hạ lại thấy buồn nôn.
- Không sai, vừa mở miệng là đòi mấy chục tỷ lượng vàng, thật vô sỉ!
Mấy tên tướng quân khác cũng đồng thanh mắng chửi.
- Haizz, xem ra Đại Hán đế quốc chúng ta sắp phải trải qua một quãng thời gian đen tối rồi.
Định Bắc vương Triệu Ngạn lắc đầu cười khổ.
- Đại soái, thuộc hạ nghe nói… Phá Thần quân…
Một tên tướng quân dè dặt lên tiếng.
- Không sai, nửa con rối Phá Thần đã bị diệt sạch trong di tích rồi.
Định Bắc vương Triệu Ngạn nhắm mắt lại, vẻ mặt đau khổ nói.
- Bị diệt sạch? Phá Thần quân của chúng ta cứ như vậy mà bị tiêu diệt?
- Chuyện này… Chuyện này… Đại soái, sao có thể như vậy được? Quân đoàn vương bài của Đại Hán chúng ta, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã bị tiêu diệt gần hết?
…
Mấy tên tướng quân khác đều nhìn nhau, vẻ mặt khó tin, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
- Điều này đã thành sự thật rồi, chư vị cũng không cần phải bàn luận nữa.
Triệu Ngạn mở hai mắt ra, thanh âm có chút khàn khàn nói:
- Hiện tại, điều quan trọng nhất là tu bổ quan hệ với Thiên Tần đế quốc, bằng không, với thái độ cường ngạnh hiện tại của bọn chúng, có lẽ thật sự sẽ phát binh Nam hạ.
- Đến lúc đó, phương Bắc của Đại Hán đế quốc chúng ta sẽ rơi vào tay Thiên Tần đế quốc.
Nhạn Bắc Vương Triệu Ngạn nói xong, biểu tình thống khổ trên mặt không thể che giấu nổi.
Hắn thật sự không thể tưởng tượng nổi, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, Đại Hán đế quốc vốn sở hữu ba quân đoàn đứng đầu đại lục, vậy mà lại rơi vào tình cảnh như thế này.
Tin tức Phá Thần quân toàn quân bị diệt lần này chắc chắn đã bị Thiên Tần đế quốc biết được, e là lần hòa đàm này, bọn chúng nhất định sẽ tăng giá trên bàn đàm phán.
- Đại soái, chẳng lẽ chúng ta không còn cách nào khác sao? Một vị tướng quân thống khổ nói.
- Haiz… Ngay cả Phá Thần quân cũng không đỡ nổi thứ vũ khí đó, chúng ta có thể làm gì được chứ?
Triệu Ngạn lắc đầu, trong mắt tràn đầy vẻ cô độc.
- Đúng rồi, vì sao Thiên Tần đế quốc lại có được thứ vũ khí khủng bố như vậy, các ngươi đã điều tra rõ chưa?
Triệu Ngạn đột nhiên nhớ tới chuyện này, liền hỏi.
- Bẩm Đại soái, chúng thần thật sự không điều tra ra được lai lịch của thứ vũ khí đó, nhưng chúng thần lại phát hiện ra một chuyện đáng sợ khác.