Chương 380: Thú Hoàng từ mười hai ngàn năm trước

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 766 lượt đọc

Chương 380: Thú Hoàng từ mười hai ngàn năm trước

- Chưởng quỹ, Thái Cực Huyền Thanh Đạo là cái gì? Đạo thuật là cái gì?

Trần Lâm gãi đầu, hắn thật sự không hiểu, võ kỹ Thiên giai hắn cũng từng thấy qua không ít, nhưng so với đạo thuật trong Tru Tiên thì đúng là rác rưởi.

Thái Cực Huyền Thanh Đạo này càng thêm lợi hại, nếu tu luyện đến cảnh giới Thái Thanh thì sẽ đạt đến trình độ nào?

- Haha, đến lúc đó ngươi sẽ biết, bây giờ nói cho ngươi nghe ngươi cũng không hiểu, ngươi chỉ cần biết, khi đạt đến cảnh giới nhất định, điều quan trọng nhất chính là tu luyện tâm pháp và công pháp.

Đạo là đạo, thuật là thuật, có thể nói là hai thứ hoàn toàn khác nhau, đạo là quy luật vận hành của trời đất âm dương, còn thuật là kỹ xảo được tạo ra dựa trên quy luật đó.

Dương Phong cười giải thích cho Trần Lâm.

Lưu thị lang thấy tình hình có vẻ không ổn, Tần Minh dường như đã dao động, liền giả vờ ho khan một tiếng.

- Khụ khụ…

- Nếu đã vậy, hôm nay không cần phải đàm phán nữa.

Nói xong, hắn quay sang nhìn Tần Minh:

- Sở Vương, ngài vừa đến Hổ Lao Quan, có một số chuyện có thể chưa nắm rõ, haiz… Lương thực ở Hổ Lao Quan chúng ta cũng sắp hết rồi, mấy ngày nay, khẩu phần ăn của binh lính đã giảm xuống rất nhiều, bọn họ đã bắt đầu sinh lòng oán thán, nếu cứ tiếp tục như vậy, e là sẽ xảy ra binh biến.

- Để ổn định tinh thần binh lính ở Hổ Lao Quan, thuộc hạ kiến nghị ngừng cung cấp lương thực cho tù binh Đại Hán đế quốc.

Nói xong, hắn nhìn đám người Đại Hán đế quốc với vẻ mặt đầy khiêu khích.

- Cái này…

Triệu Ngạn sửng sốt một chút, cười khổ, kẻ này muốn lấy tính mạng những tướng sĩ bị bắt làm con tin để uy hiếp hắn.

Nếu như hiện tại hắn còn không biết sự tồn tại của thứ gọi là truyền tống trận, hắn tuyệt đối sẽ không đáp ứng yêu cầu như vậy. https://WWW.ьī⒬úľу.Иêτ

Nhưng có thứ nghịch thiên như truyền tống trận, nếu như giao chiến, Đại Hán đế quốc căn bản không có phần thắng.

Cho nên hắn muốn mau chóng chấm dứt trận hòa đàm này, khôi phục quan hệ giữa hai nước. Đến lúc đó, có thể đường đường chính chính đến Thiên Tần đế quốc xem xét.

- Vị đại nhân này, chúng ta đều là người sáng suốt, không cần phải nói lời khách sáo, cứ định một cái giá cuối cùng đi, nhưng không thể quá bất hợp lý.

Triệu Ngạn nói với Lưu thị lang.

- Nếu Định Bắc Vương đã nói như vậy, vậy bổn quan sẽ nể mặt ngươi một chút. Thứ nhất: Tổng cộng số tiền bồi thường là sáu mươi mốt ức, thiếu một đồng vàng cũng không được.

- Thứ hai: Ở Bắc Mang thành thành lập căn cứ mậu dịch song phương, nhưng mà, trách nhiệm bảo đảm an toàn song phương nhất định phải do tướng sĩ Hổ Lao quan của chúng ta đảm nhiệm.

- Thứ ba: Thương nhân bách tính của Thiên Tần ta khi tiến vào Bắc Mang thành, nhất định phải có được quyền miễn trừ ngoại giao, không bị triều đình Đại Hán các ngươi thẩm phán.

- Thứ tư: Đại Hán đế quốc nhất định phải phái một vị hoàng tử đích xuất đến kinh đô học tập văn hóa lễ nghi của Thiên Tần ta.

- Chỉ có bốn điều kiện này, không có gì khác, nếu như Định Bắc Vương không làm chủ được, mau chóng trở về bẩm báo với hoàng đế bệ hạ Đại Hán đi.

- Nhưng mà một đi một về như vậy phải mất mấy ngày, nếu như trong thời gian mấy ngày này những tướng sĩ bị ta bắt làm tù binh chết đói, vậy thì thật là ngại quá.

Lưu thị lang thao thao bất tuyệt nói ra bốn điều kiện, sau khi nói xong, vẻ mặt tròn đầy mong đợi nhìn nhân viên Đại Hán đế quốc.

- Không biết Thiên Tần đế quốc các ngươi có phải đang nói đùa hay không? Đại Hán đế quốc chúng ta sẽ không đáp ứng!

- Đúng, chúng ta không có khả năng đáp ứng.

Đại Hán đế quốc bên này vừa nghe xong, lập tức nổi giận, loại điều kiện nhục quốc cầu vinh này, bọn họ làm sao có thể đáp ứng.

- Cái này, vậy được rồi, chúng ta tiếp tục đánh thôi.

- Đánh thì đánh, ai sợ ai?

- Vậy chúng ta gặp nhau trên chiến trường.

Hai bên lại bắt đầu cãi cọ.

- Sở Vương, đây chính là yêu cầu hoà đàm của Thiên Tần đế quốc các ngươi sao?

Triệu Ngạn nhìn chằm chằm Tần Minh, phi thường nghiêm túc nói.

- Không sai!

Tần Minh có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

- Được rồi, chúng ta đáp ứng.

Mọi người đều cho rằng Triệu Ngạn sẽ cự tuyệt ngay lập tức, không ngờ hắn lại không chút do dự đồng ý.

- Cái gì???

Không chỉ người của Đại Hán đế quốc ngây người, ngay cả người của Thiên Tần đế quốc cũng trợn mắt há hốc mồm.

Sở Vương Tần Minh càng thêm ngây dại, hắn căn bản không nghĩ tới Triệu Ngạn sẽ dễ dàng đáp ứng yêu cầu hà khắc như vậy.

- Mẹ kiếp, tính sai rồi, ra giá thấp rồi!

Chỉ có một mình Lưu thị lang ở đó hối hận không thôi.

…..

Giữa trưa, tại hồ Thiên Ba.

Bên trong cửa hàng vẫn là một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Máy bán ma sủng bị mấy người đến từ quân đội đế quốc chiếm cứ, bọn họ từ lúc bắt đầu buôn bán, liền ở chỗ này không ngừng mua Ma Thú Cầu.

- Hoàng đế của Thiên Tần đế quốc có chút ý tưởng đấy, vậy mà lại nghĩ tới việc dùng ma thú và binh lính để tạo thành một quân đoàn ma thú.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right