Chương 382: Quay Về
- Dương chưởng quỹ, là như thế này, sau khi chúng ta xem qua tin tức ngài đăng tải hôm qua, chúng ta cũng muốn xem thử nội dung của 《 Tru Tiên 》.
- Đương nhiên, yêu cầu này của chúng ta có chút quá đáng, nhưng mà, chúng ta chỉ muốn giống như xem 《 Phong Vân 》 lúc trước, xem một đoạn ngắn là được rồi, để cho những người không có thẻ xem phim như chúng ta, cũng được mở mang tầm mắt.
- Không biết, yêu cầu này của chúng ta… Dương chưởng quỹ có thể đáp ứng hay không?
Sau khi nói xong, Vương mập mạp nhìn Dương Phong với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa mong đợi, những người phía sau hắn cũng tràn đầy chờ mong nhìn Dương Phong.
- A, thì ra là chuyện này, ta còn tưởng là chuyện gì lớn lao lắm. Nhưng mà chuyện này, ta không làm chủ được, nếu như hệ thống có thể cắt ghép ra một đoạn ngắn, ta không ngại để cho mọi người xem thử. Nhưng nếu như hệ thống không làm được, vậy thì ta cũng không có cách nào.
Dương Phong thầm nghĩ.
- Hệ thống, có thể cắt ghép ra một đoạn ngắn để cho bọn họ xem thử hay không? Dương Phong hỏi hệ thống.
- Có thể, nhưng chỉ có thể cắt ghép nội dung của ba tập đầu.
Hệ thống trả lời.
- Không thành vấn đề, vậy ngươi cắt ghép nội dung ba tập đầu là được rồi, đúng rồi, cần bao lâu?
- Đã cắt ghép xong.
Lời Dương Phong vừa dứt, hệ thống liền trả lời.
- Được…
Nghe được câu trả lời của hệ thống, Dương Phong thản nhiên nói với Vương mập mạp.
- Yeah…
- Đa tạ Dương chưởng quỹ.
Cả đám người reo hò vui mừng.
Đúng lúc này, một tên mặc áo đen, từ trong truyền tống trận của Thiên Phong thành đi ra.
Khuôn mặt hắn ta vô cảm, không buồn không vui, hai mắt thâm thúy, khiến người khác khó lòng đoán được hắn ta đang suy nghĩ gì.
- Nơi này chính là Thiên Phong thành sao…
Hắn ta lẩm bẩm một mình, sau đó đi về phía một tên thị vệ đang duy trì trật tự.
- Vị huynh đài này, xin hỏi một chút, hồ Thiên Ba đi như thế nào?
Tên mặc áo đen nặn ra một nụ cười khó coi hơn cả khóc, hỏi tên thị vệ.
- Ở phía nam thành, huynh ra khỏi cửa thành phía nam, đi theo dòng người là tới, những người đi về phía nam thành đa phần đều là đi hồ Thiên Ba.
Tên thị vệ trả lời một cách máy móc, hắn đã quen thuộc với câu hỏi này rồi, những người lần đầu tiên đến Thiên Phong thành, cơ bản đều sẽ hỏi hồ Thiên Ba đi như thế nào.
Câu trả lời này hắn không biết đã nói bao nhiêu lần rồi, chỉ cần nghe thấy có người hỏi, hắn sẽ trả lời như vậy.
- Đa tạ…
Sau khi nói xong, tên mặc áo đen đi về phía nam thành.
Cửa thành phía nam Thiên Phong thành.
Tuy rằng lúc này còn chưa tới chín giờ, nhưng có rất nhiều người đang đi về cùng một hướng.
- Xem ra, bọn họ đều đang đi về phía hồ Thiên Ba.
Tên mặc áo đen thầm nghĩ.
Hắn ta cũng đi theo dòng người, đi về phía hồ Thiên Ba.
Hắn ta không giống như những người khác chạy như bay về phía trước, mà thong dong đi bộ, nhưng tốc độ thong dong của hắn ta lại có thể theo kịp những người đang chạy như bay kia.
Tên mặc áo đen này không phải ai khác, chính là Ngũ trưởng lão ‘Ảnh Sát’ của tổng bộ Thiên Thứ Lâu.
Từ khi hắn ta nhìn thấy truyền tống trận, thứ đã phá vỡ nhận thức của hắn ta, cho đến bây giờ tâm trạng đã bình tĩnh trở lại, chỉ vỏn vẹn trong vòng hai ngày.
Lúc hắn ta từ Thiên Hưng phủ thông qua truyền tống trận đến kinh đô của Thiên Tần đế quốc, hắn ta đã ngây người đứng im tại chỗ một lúc lâu, không nói nên lời.
Nhiều năm như vậy không ra ngoài, Thiên Tần đế quốc đã thay đổi đến mức hắn ta không thể nào nhận ra.
Sau khi dò hỏi được vị trí của phân bộ Thiên Thứ Lâu, lại hỏi thăm một số người xung quanh, hắn ta mơ hồ hiểu được một chút về chân tướng của sự việc.
Là do sát thủ của phân bộ Thiên Thứ Lâu bọn họ, đi ám sát một người mà ngay cả đế quốc cũng không dám đắc tội.
Cuối cùng chọc giận người nọ, dẫn đến việc phân bộ Thiên Thứ Lâu bị diệt môn, thuận tiện diệt luôn cả gia tộc của người thuê.
Mà khi hắn ta biết được người diệt phân bộ Thiên Thứ Lâu và người tạo ra truyền tống trận là cùng một người, mồ hôi lạnh của hắn ta trong nháy mắt tuôn ra như mưa, thấm ướt cả y phục.
May mà người được phái đến đây là mình, nếu như là những vị trưởng lão khác có tính tình nóng nảy, đến đây không phân biệt rõ ràng liền đi chất vấn triều đình Thiên Tần đế quốc. Nếu như bọn họ cố ý che giấu sự thật, nói ra lai lịch của người nọ, đến lúc đó, bị thù hận che mờ hai mắt, bọn họ sẽ tìm đến trả thù…
Nghĩ đến đây, hắn ta lại rùng mình một cái, Thiên Thứ Lâu suýt chút nữa đã bị diệt môn rồi. Lâu chủ quả nhiên anh minh, phái hắn ta đến đây để điều tra rõ chân tướng sự việc.
Cứ như vậy, ‘Ảnh Sát’ bước lên truyền tống trận của cửa hàng nhỏ Duyên Đến Duyên Đi.
Mục đích hắn ta đến Duyên Đến Duyên Đi không phải là để chất vấn, càng không phải là để trả thù.
Mà là đến để xin lỗi…
Có thể khiến cho Thiên Tần đế quốc cũng không dám trêu chọc, còn có thể chế tạo ra thứ nghịch thiên như truyền tống trận, bị người như vậy ghi hận, tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt đẹp.
Nói không chừng sẽ có một ngày, người nọ biết được vị trí tổng bộ Thiên Thứ Lâu, sẽ tìm đến diệt trừ tận gốc.
Cho nên, trước khi chuyện đó xảy ra, hắn ta phải đến đây để xin lỗi vị đại nhân kia, cầu xin đối phương tha thứ.
Khi hắn ta đi theo dòng người đến hồ Thiên Ba, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Khi hắn nhìn thấy cảnh tượng trên trời, hắn kinh ngạc đến mức mắt gần như rơi ra ngoài.