Chương 400: Người Đầu Tiên Mang Được Vật Phẩm Ra Khỏi Thử Luyện Bí Cảnh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,403 lượt đọc

Chương 400: Người Đầu Tiên Mang Được Vật Phẩm Ra Khỏi Thử Luyện Bí Cảnh

Sở Mộng Vân sững sờ, thần thức tiến vào trong vòng tay xem xét, quả nhiên đã bị lấy đi.

Giao dịch xong, Sở Mộng Vân hướng Dương Phong thi lễ một cái, sau đó xoay người rời đi.

“Đi thôi, chúng ta đi theo xem, bằng không sẽ bỏ lỡ mất trò hay.” Dương Phong nói. Nếu như mình xuất hiện ở bên cạnh Sở Mộng Vân, những người kia khẳng định không dám lỗ mãng.

Nhưng mà, như vậy thì không có trò hay để xem, bản tọa đến đây một chuyến cũng không dễ dàng, nên xem chút chuyện thú vị, bằng không chẳng phải uổng công sao?

“Dương Chưởng quỹ, xem kìa, những người kia quả nhiên đi theo ra ngoài!” Hổ Thiên Thiên nhìn phía dưới nói!

“Đi, chúng ta cũng qua xem náo nhiệt!” Dương Phong đứng dậy. Phải tranh thủ thời gian đi qua, nếu không náo nhiệt sẽ kết thúc mất!

Với thực lực của Sở Mộng Vân, thật sự muốn đối phó với những người này cũng chỉ là chuyện nhỏ, đi chậm một chút thì thật sự sẽ không nhìn thấy được gì!

Khi Sở Mộng Vân đi ra khỏi phòng đấu giá Thiên Mộ, đã bị một đám người áo đen và người đeo mặt nạ bao vây lại.

“Tiểu nương tử, giao trú địa ảo trận trong tay ra đây, ta sẽ giữ ngươi toàn thây!” Tên đeo mặt nạ cầm đầu hung hăng nói!

Nhưng mà, giọng nói của hắn qua biến đổi, nghe rất khó chịu.

“Xoạt!!!”

Đám người ở phụ cận tản ra, nhìn cỗ khí thế kinh khủng của nhóm người này liền biết lát nữa sẽ có chuyện gì xảy ra.

Với tu vi thấp kém của bọn họ, lát nữa bị ảnh hưởng đến, sẽ không có chỗ nói lý lẽ!

Lúc này, đám người Dương Phong cũng đi tới cửa chính: “Hắc hắc, vừa kịp lúc, không tới muộn!”

“Xem ra những người này không biết rõ lai lịch của nàng ta rồi!” Tần Minh cảm thấy bi ai cho những người này, hôm nay bọn chúng chỉ sợ không chiếm được chỗ tốt!

“Các ngươi muốn cướp của ta?” Sở Mộng Vân liếc mắt nhìn một vòng, khinh thường nói!

“Hừ, đừng không biết điều, nhanh lấy trú địa ảo trận ra.”

Nhìn thấy càng ngày càng nhiều người vây xem, những người áo đen và người đeo mặt nạ này có chút lo lắng bất an!

Ánh mắt Sở Mộng Vân lạnh như băng: “Chỉ bằng các ngươi cũng muốn ta giao ra trú địa ảo trận? Thật là một đám phế vật!”

“Cái gì? Ngươi dám mắng chúng ta là phế vật, ngươi chán sống rồi!” Trong đó có một tên đeo mặt nạ xông về phía Sở Mộng Vân!

“Hừ! Không biết sống chết!!” Sở Mộng Vân hừ lạnh một tiếng, toàn bộ thiên địa đột nhiên biến sắc, uy áp của Võ Đế cao cấp tràn ngập ra, bao phủ toàn bộ những hắc y nhân đang vây quanh nàng.

“Cái gì, Võ Đế cao cấp, làm sao có thể, nàng ta rốt cuộc là ai?”

Lúc này, đám người áo đen và người đeo mặt nạ đều bị định trụ tại chỗ.

“Hừ!!!”

Sở Mộng Vân hừ lạnh một tiếng!

Tên đeo mặt nạ xông về phía nàng trực tiếp biến thành sương máu, mà những kẻ vây quanh nàng đều hộc máu bay ngược ra ngoài.

Trong lúc bọn chúng bay ngược ra ngoài, đột nhiên có ba đạo bạch quang sáng lên, có ba đạo nhân ảnh biến mất không thấy.

“Ồ, đây là hiệu quả của thuấn di phù.” Dương Phong cười thản nhiên, xem ra, ba người này cũng là khách quen của bản tọa a!

Rất nhiều người cũng phát hiện điều này, đều nghị luận ầm ĩ.

“Xem ra, những người này chuẩn bị mà đến, ba người vừa rồi, một người là Võ Đế, hai người là Võ Hoàng cao cấp.” Tần Chấn cau mày nói!

Hôm nay nếu như là hắn mua được trú địa ảo trận, chỉ sợ cũng sẽ bị bọn chúng vây công, bất quá, hắn có chiến đấu khôi lỗi, cũng không cần lo lắng cái gì.

“Xem ra sau này ra ngoài, trên người phải mang theo một tấm thuấn di phù mới được, để ngừa vạn nhất.” Tần Chấn nhỏ giọng nói.

Sở Mộng Vân rất không vui, thế mà lại để ba người chạy thoát.

Nàng duỗi tay ra, nắm chặt lại.

Một cỗ năng lượng kinh khủng khuếch tán ra, khiến thiên địa cũng vì đó chấn động.

“Ầm!!!”

Những kẻ đang bay ngược trên không trung, dưới uy lực của cỗ năng lượng này, toàn bộ đều biến thành sương máu, chết không toàn thây.

“Thật là lợi hại!!!”

Người xung quanh đều khiếp sợ, vị cô nương này quá lợi hại, rốt cuộc là cường giả cảnh giới gì?

“Ta nói, nàng ta là Võ Hoàng cảnh sao?”

“Ánh mắt của ngươi làm sao vậy? Còn là Võ Hoàng? Rõ ràng là Võ Đế mà!”

“Ngươi nói bậy đi, Võ Đế cảnh sao có thể… Ặc… Thật đúng là Võ Đế a!”

Tên này còn muốn phản bác lời nói lúc trước, Sở Mộng Vân đã đứng dậy, bay về phía truyền tống trận!

“Ta đã nói rồi, là Võ Đế cảnh, ta còn nói cho ngươi biết, nàng ta còn là một mỹ nhân tuyệt sắc, ta đến bây giờ còn chưa thấy người nào xinh đẹp hơn nàng ta.” Tên này nhìn phương hướng Sở Mộng Vân bay đi, hồi niệm nói.

“Nàng ta… Quả nhiên là Võ Đế cao giai, nếu như ta đối chiến với nàng ta, cũng chỉ có kết quả như vậy!” Tần Chấn có chút nghĩ mà sợ nói.

Nếu như Tần Minh không nói cho hắn biết lai lịch của nữ nhân này, nếu như hắn nóng đầu, cũng đi qua đoạt lấy trú địa ảo trận, lại không có mang theo thuấn di phù, cho dù hắn dùng chiến đấu khôi lỗi, cũng sẽ bị nữ nhân này giết chết!

Lau trán, Tần Chấn thở phào nhẹ nhõm, như vậy cũng tốt, đỡ phải nghĩ đến ảo trận của nữ nhân này nữa. Bây giờ đã biết nàng ta đáng sợ, cũng dập tắt được ý niệm trong lòng.

“Xem ra, chênh lệch lớn quá cũng không phải chuyện tốt, chỉ một chốc, toàn bộ đều đi đời nhà ma.” Dương Phong lắc đầu.

“Khó mà tưởng tượng, người mạnh như nàng ta mà cũng không đỡ nổi một quyền của Số Một, thực lực của hắn ta đến cỡ nào vậy?” Hổ Thiên Thiên thán phục, không khỏi nghĩ đến Số Một.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right